Ngọc Hạ Liveshow – 10 Năm Sân Khấu

For Father’s Day, my wife treated me to Ngọc Hạ Liveshow’s 10 Năm Sân Khấu, which was held in a small auditorium at Northern Virginia Community College. The show is part of a tour that Ngọc Hạ puts together herself to celebrate the 10th anniversary of her professional career. We left the kids with grandma on a Sunday afternoon to attend the show. I thought it would last about two hours the most and didn’t expect much from it, yet the ran almost four hours and surpassed my expectation.

Under the musical direction of pianist Nguyễn Quang and with the support from her good friends Nguyên Khang and Trần Thái Hòa, Ngọc Hạ gave fans around the Metro Area an unforgettable evening. She brought back so much memories from her successful performances including “Tình Hoài Hương” (Phạm Duy), “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng” (Phạm Duy), “Không Thể Và Có Thể” (Phó Đức Phương) and “Mái Đình Làng Biển” (Nguyễn Cường).

Trần Thái Hòa and Nguyên Khang gave their all as well. The duets between Ngọc Hạ and Trần Thái Hòa on “Kiếp Nào Còn Yêu Nhau” (Phạm Duy) and “Tóc Mai Sợi Vắng Sợi Dài” (Phạm Duy) were exceptional. Likewise the duets between Ngọc Hạ and Nguyên Khang on “Chân Trời Tím” (Trần Thiện Thanh) and “Trở Về Mái Nhà Xưa” (Phạm Duy) were outstanding. The surprise, unexpected duet was “Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà” from Trần Thái Hòa and Nguyên Khang.

Although the show was promoted as “nhạc thính phòng” (intimate music), the only performance that was closest to intimacy was Nguyên Khang’s rendition of “Cô Đơn” (Nguyễn Ánh 9), which accompanied only by piano. The rest of the tunes were backed up by the band, which consist of Nhật Huấn (synth), Nhật Hùng (bass), Nhật Hải (guitar) and Doanh Huỳnh (drums).

What made 10 Năm Sân Khấu a memorable show was that the three established singers are at the top of their game. Pianist Nguyễn Quang also had done an excellent job of holding down the keyboard as well as keeping the band in tuned. I am so glad to see Ngọc Hạ made the necessary investment on the show and it well paid off. If the show comes to a city near you, definitely worth checking out.

Thân Thiện

Cu Đán hể nó thân thiện với ai là nó đứng đối diện với người ấy và nhìn chứ không đụng đậy gì cả. Hôm nọ nó thấy thằng Mỹ con lớn hơn cu Đán vài tháng đang ngồi chơi với ba nó thì cu Đán chạy đến trước mặt thằng nhỏ. Thằng nhỏ cũng hơi ngạc nhiên nên quây sang ba nó. Tôi liền bảo, “Đán, say hi to friend.” Đán vẫy tay thì ông ba cũng bảo thằng con chào lại. Thế là hai đứa chơi với nhau được vài phút.

Hôm kia cu Đán thấy một em Mỹ nhỏ hơn nó một tí đang ngồi trong xe đẩy nó cũng đến gần nhìn. Tôi cũng bảo, “Đán, say hi to friend.” Nó cũng vẫy tay và con bé vẫy tay lại. Nó nhắm con bé đã rồi thì lại bỏ chạy đi chỗ khác.

Cuối tuần vừa qua, cả gia đình đi ăn sinh nhật con của thằng bạn chơi với nhau ở trung học. Đến lúc cả đám con nít đứng vào để chụp hình. Thàng Đạo thì không chịu. Còn thằng Đán thì tôi cũng đưa nó vô đứng chung. Nó liền chạy đến thằng nhỏ bận áo cam và đứng trước mặt. Thằng đó thì lớn hơn nó vài tháng thì phải. Thằng đó nhanh chóng lấy tay đẩy Cu Đán. Cu Đán vẫn đứng yên. Tôi định bảo Cu Đán chào bạn nhưng chưa kịp thì thằng đó đẩy mạnh làm cu Đán bị mất thăng bằng và ngã xuống.

Tất cả cha mẹ điều đứng xung quanh. Tôi liền chạy đến đỡ thằng con mình lên. Còn cha mẹ của thằng đó không lên một tiếng để nhắc nhở thằng con của mình.

Thuốc

Lúc hai cha con trong tiệm bước ra, Đạo nói, “Daddy, I see smoke. Why is there smoke?” Tôi nhắc nó, “Con nói tiếng Việt đi.” Nó hỏi, “Tại sao có khói?” Tôi trả lời rằng, “Thì người ta hút thuốc nên ra khói.” Nó hỏi tiếp, “Daddy, tại sao người ta hút thuốc?” Tôi ngập ngừng chưa biết phải trả lời như thế nào thì nó tự trả lời lấy, “Because người ta bị bệnh.” Tôi mỉm cười trả lời, “Ừ thì chắc là như vậy.”

Nó cũng có lý. Hút thuốc cũng là bệnh mà là bệnh nghiện. Một hồi tôi mới nghỉ ra tại sao nó nói thế. Thì ra là mỗi khi nó bệnh, tôi điều nói với nó là phải uống thuốc nên nó nhớ thuốc là liên quan đến bệnh.

Mừng Tuổi Mẹ

Hôm nay là ngày sinh nhật mẹ. Mới đó mà mẹ tôi đã 76 tuổi đời. Mấy năm nay tôi luôn bận rộn trong công việc và con cái nên cũng không có thời gian nhiều bên mẹ. Tuy lúc nào trong thâm tâm tôi cũng nghỉ và nhớ đến mẹ, tôi vẫn luôn hổ thẹn không kề cận bên người đã thương yêu tôi suốt cuộc đời.

Dĩ nhiên lúc nào mẹ muốn ở với chúng con, chúng con điều hoan nghênh cả. Cho dù mẹ ở đâu, con cũng luôn cầu nguyện và tạ ơn trên ban cho mẹ sức khoẻ. Chỉ cần nghe được tiếng nói của mẹ qua điện thoại là con vui rồi. Cám ơn mẹ và chúc mẹ sống hơn 100 tuổi.

Hương Sen Mầu Nhiệm

Loc Duong, a dear friend, wrote in:

Hey Donny,
Your entry about your childhood in a temple was very tender and touching! You might enjoy this video filmed in Hanoi a few years ago. I am writing this email in Vietnamese because I know you can read/write in Vietnamese and it just feels more natural for me when writing about subjects like this one:

Here’s his fantastic review of Hương Sen Mầu Nhiệm.

Chương trình nhạc với chủ đề nghe cổ xưa nhưng được thực hiện trong phong cách rất avant-garde bởi phần mise-en-scene và hòa âm do Việt Tú và Trần Mạnh Hùng, 2 nghệ sĩ trẻ được đào tạo ở Mỹ thực hiện. Trần Mạnh Hùng đã từng viết nhiều bài blog diễn tả cảnh phố xá New York thấy được từ cửa sổ cô đơn của một apartment ngay trên con đường bụi đời Canal của Manhattan.

Phần mở đầu (phút giây 5:20) có lẽ là phần “đã” nhất cho những ai thích tìm hiểu mối hỗ tương giữa lễ nhạc Phật Giáo và nghệ thuật Việt Nam. Thật kinh ngạc khi thấy các tăng ni miền Bắc hát Chèo “pro” đến như vậy. Màn này làm nhớ đến một người quen Thái Lan đã nói “Phật giáo tiểu thừa Thái Lan không có những lễ nghi nhiều nhạc tính như bên đại thừa, vốn tụng kinh như hát và được phụ họa bởi nhiều nhạc cụ.”

Tươi mát nhất có lẽ là phần Anh Quân đệm guitar cho con gái Anna hát một ca khúc do bố sáng tác, sử dụng độc có 1 câu bằng tiếng Phạn. Ana quá giống mẹ, nhưng không biết chiếc mũi Trung Đông đến từ đâu?

Màn kèn, trống của các vị sư nữ nhắc ta nhớ đến sự chớm nở của Phật giáo Tây Tạng tại miền Bắc những năm gần đây. Có lẽ vì vậy nên Trần Tiến đã viết trong ca khúc Ra Ngõ Tụng Kinh:

Âm dương nằm ngang ngũ hành nằm dọc
Em chưa biết đọc, em nằm nghiêng
Em vẫn nằm nghiêng ngó mặt trời xanh em đợi anh
Mặt trời xanh, hai đứa chúng mình
Một ổ rơm ấm, tu thiền mật tông
Mặt trời xanh, hai đứa chúng mình
Một ổ rơm ấm, tụng kinh thánh hiền

Một tiết mục rất nhiều sáng tạo (có thể bị cho là khó hiểu bởi những ai không hề xem/nghe nghệ thuật hiện đại) là nhạc cảnh Bến Giác (phút giây 44:15). Phần múa hiện đại diễn tra trên nền nhạc của Quốc Trung, tác giả trường ca Đường Xa Vạn Dặm. Chiều sâu không gian và độ dài lịch sử được tạo ra bằng cách bố trí ánh sáng thay vì những hình vẽ lòe loẹt thường thấy trên các sân khấu của người Việt. Một lần nữa, tiếng tụng kinh hòa lẫn với âm giai chèo và chầu văn khiến cho ta giật mình cảm thấy nguồn gốc tâm linh và văn hóa Văn Lang vẫn còn sống một cách kín đáo trong huyết quản mình.

Phần phỏng vấn nhà sư đến từ chùa Hương cho nghe lời người xưa: “Chẳng thơm thì cũng hoa nhài. Dù không thanh lịch cũng người Tràng An.” Khiến một sư bà tươi cười, khoe cả một hàm răng nhuộm đen.

Đức Tuấn đến từ Sài Gòn hát một ca khúc thật xưa của Thẩm Oánh. Ca từ bị lỗi thời nhưng bù lại phần múa và tác dụng ánh sáng quá đẹp!

Vượt trội hơn tất cả về giai điệu lẫn tưởng là ca khúc Chắp Tay Hoa của Phạm Duy, phổ từ thơ của Phạm Thiên Thư do Mỹ Linh trình bày. Con người thích phá lệ của Phạm Duy đã mạnh dạn bước ra khỏi trường phái Phật giáo cổ truyền nơi đình chùa để hòa mình vào vũ trụ của “không nhơ không sạch, không thêm không bớt” của tinh thần Bát Nhã.

Bài hát sau cùng có vẻ nghiêng về lịch sử Thăng Long trong ý tưởng, và đươm vẻ âm nhạc Tây Phương nên đã thích hợp với kỹ thuật thanh nhạc của Đức Tuấn và Mỹ Linh.

Chắc chắn có người thích và kẻ ghét chương trình này, nhưng ít ra đây là lần đầu tiên âm nhạc Phật giáo được chính thức giới thiệu trên cùng 1 sân khấu từ 2 góc độ riêng biệt: sự gắn bó giữa lễ nhạc Phật giáo với truyền thống âm nhạc, sân khấu Việt Nam và khả năng được làm mới của nó trong hoàn cảnh bành trướng của âm nhạc Tây Phương. Cả 2 lĩnh vực trên, trong chương trình này, đã được làm tròn một cách xuất sắc bởi những thế hệ trẻ như Quốc Trung, Anh Quân, Việt Tú, Trần Mạnh Hùng: đầy sáng tạo và không bao giờ đi trở lại một cách lười biếng con đường của những người đi trước.

Cổ Động

Thư từ bạn Sơn Phước:

Hi anh, em vẫn hay theo dõi bài viết của anh, đặc biệt anh viết những bài tiếng việt đọc rất xúc cảm. Có điều hình như vì anh ở nước ngoài nên đôi chỗ hay bị sai chính tả. Không biết là anh có nhận ra không? Em chỉ nói để anh biết chứ thực ra khi đọc bài của anh em cũng không quá chú ý đến việc đó, bài viết vẫn xúc cảm. Chỉ là nếu sửa được thì sẽ hoàn hảo hơn.

Trả lời:

Cám ơn bạn. Đúng vậy Doanh viết chính tả sai rất nhiều. Bà xã cũng nhắc nhở nhiều lần và bản thân cũng muốn sữa chửa nhưng thời gian có hạng. Ngày xưa thường thì viết xong rồi đưa cho bà xã kiểm soát lại dùm. Nhưng với con cái bà xã cũng khá bận rộn nên không muốn làm phiền. Vả lại khi viết xong một post thì chỉ muốn publish rồi đi ngủ chứ cũng không đọc lại.

Doanh cũng rất thích những bài viết của bạn. Bạn viết tiếng Việt hay và sâu sắc lắm. Doanh cũng học hỏi được khá nhiều. Mong rằng mai mốt sẽ có dịp trao đổi với nhau về âm nhạc Việt Nam.

Bạn nào thích đọc về nhạc Việt, hãy ghé thăm trang blog của Sơn Phước.

Căn Nhà Xưa

Hôm nay cùng gia đình đi chùa dự lễ Mẹ. Trong lúc những Phật tử ăn chay thưởng thức nhạc sống với Y Phụng, Chí Tâm và Ngọc Đan Thanh thì có một nữ đệ tử rất siêng năng đi vòng quanh thu rác rưới. Cô bận bộ đồ nâu với bước đi khập khiễng dường như chân cô bị tật làm tôi nhớ đến chị Mỹ Châu. Chị cũng bị tật ở chân và đã đến chùa lúc nhỏ.

Lúc còn ấu thơ tôi được ở trong chùa. Không nhớ rõ là ở bao lâu nhưng những ngày tháng yên tỉnh đó vẫn ở bên tôi mãi. Lúc đó tôi vẫn chưa đi mẫu giáo nên có lẽ là bốn hoặc năm tuổi.

Công việc hằng ngày của tôi là thức dậy và gõ chuông cho Sư Bà niệm phật. Sao đó thì ăn sáng rồi cùng Sư Cô và chị Mỹ Châu đi tưới cây và hoa. Rồi thì được Sư Bà dạy học còn chị Châu thì đi đến trường.

Sau khi ăn trưa thì ngủ một giấc rồi cùng chị Mỹ Châu tung tăng khắp chùa. Có lúc thì chặt dừa uống. Có lúc thì hái me ngọt ăn. Chị Châu rất khéo tay. Chị làm được diều, chong chóng, và hình thú bằng lá dừa. Tôi vẫn nhớ rõ chị Châu phải chạy để diều tuy chị bị tật ở chân.

Chơi xong thì đi tưới hoa và cây trái quanh chùa. Có lúc thì dọn dẹp, lau chùi trong chùa. Tôi rất thích phụ Sư Cô và chị Châu vì sau khi xong việc Sư Cô thưởng cho xem đèn Hòa Quang. Lúc đó tôi rất thích được xem các đèn mầu rực rỡ và tỏa sáng. Sau đó tôi lại được gõ chuông cho Sư Bà tụng kinh. Tụng kinh xong thì đến giờ ăn chiều.

Cuộc sống lúc ấy thật giản dị và bình an. Trước khi rời chùa về nhà, tôi đã nhận ra được sự buồn bã và chút hờn giận trên khuôn mặt chị Mỹ Châu. Dường như chị ấy không muốn đứa em này phải rời xa chị.

Sau thời gian đó thì tôi đã bị thế giới bên ngoài cám dỗ. Từ phim Hồng Kông đến bi da đến video game, cuộc sống của tôihoàn toàn thay đổi. Tiền mẹ cho ăn sáng, tôi nhịn để nộp vào bi da hay video game. Dần dần tôi bị lôi vào cuộc sống ham chơi đua đòi.

Cũng may là tôi được sang Mỹ và làm lại cuộc sống mới thêm lần nữa. Tuy không vướng vào tánh hư tật xấu nhưng cuộc sống lúc nào cũng chạy theo thời gian và danh vọng. Tuy cuộc sống hiện tại tương đối tốt, tôi không được sự bình thản như những ngày tháng sống ở chùa. Tuy nhiên mỗi khi đến bất cứ chùa nào tôi đều được cảm giác thật nhẹ nhàng thoải mái. Dường như nơi ấy đã từng là nhà của tôi và tôi được viếng thăm lại căn nhà xưa.

Giận

Thấy trên report nói Đạo không ăn snack nên hỏi Đạo sau không ăn, Đạo trả lời, “Đạo giận nên Đạo không ăn snack.” Mà ai làm Đạo giận? “Cô Chantel and cô Lauren làm Đạo giận.” Cô làm gì mà Đạo giận? “Đạo không muốn wake up.”

Thằng con trai cả này khó tánh quá. Trưa nay có hẹn với mấy cô để làm cách nào giúp cho nó tự kiềm chế bản thân mỗi khi nó không được như ý muốn. Tuy nó lằm dữ lúc đó như rồi một lúc sau nó biết và xin lỗi.

Cu Đạo Cu Đán

Hôm nọ sau khi thay đồ cho hai thằng nhóc, tôi đùa với mẹ nó, “Mommy ơi, cu Đạo bay giờ nhỏ hơn cu Đán.” Đạo trả lời, “No, cu Đạo không có nhỏ. Cu Đạo medium.” Thằng Đạo nhà ta là thế. Nói đến nó cái gì nó đều có câu trả lời cả. Cái thằng con này vừa thông minh lại vừa lì nên thật rất mệt với nó. Nói cái gì nó cũng cãi lại được. Nhiều lúc giận vô cùng nhưng giận thì giận thương thì vẫn thương. Dù sao cũng là ruột thịt. Con ruột đã thấy khó rồi. Con ghẻ chắc càng khó hơn nhiều. Tôi chắc không thể nào làm cha ghẻ được vì làm cha ruột còn không xong. Rất khâm phục những ai làm được cha mẹ ghẻ tốt.

Cu Đán thì dễ hơn một tí. Nói chung là nó không kháng cự lại nhiều như thằng anh của nó. Ăn uống cũng dễ hơn. Chỉ cần dumpling với chả lụa là nói ok rồi. Tuy nhiên cu Đán thì quậy hơn thằng anh nó nhiều. Bây giờ cũng sắp bước vào giai đoạn “terrible two” rồi nên cũng khá phá phách. Nó mà thức giấc thì chạy theo canh chừng nó cũng mệt. Hôm kia trong hotel, thấy nó cầm cục nước đá làm rơi xuống đất. Khi nó lượm lên lại bỏ miệng tôi vội chạy đến móc ra. Lấy ra không thấy cục nước đá mà là viên thuốc người khách trước để rơi. Không biết là viên thuốc gì. Vì viên thuốc màu cam và cái thảm cũng màu cam, nên nhìn không ra. Vậy mà nó lại nhìn ra. Cũng mai là lấy ra kịp. Nó mà Nuốt vô là chuyện lớn rồi.

Hiền Thục – Tằm Tháng Năm

Một lần nữa, Hiền Thục ra mắt một khai thác khá bất ngờ với album mới nhất mang tựa đề Tằm Tháng Năm. Tuy sở trường của Hiền Thục luôn gắn liền với dòng nhạc trẻ, cô có thể chuyên chở thành công các dòng nhạc khác như những ca khúc của Trịnh Công Sơn qua lối hát mộc mạc, xinh xắn nhưng không kém cảm xúc. Phải công nhận rằng càng ngày cách hát của Hiền Thục càng quyến rũ hơn. Chỉ cần nghe lối phát âm chuẩn nhẹ nhàng của nàng là đủ phê rồi.

Bí quyết làm mới lại những bài trữ tình trong Tằm Tháng Năm không chỉ qua lối trình diễn trẻ trung trong giọng hát và lối hoà âm mang âm hưởng quê hương đương đại, mà là cách xử lý khéo léo trong ca khúc. Điển hình là bài “Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè” của nhạc sĩ Bắc Sơn. Hiền Thục không làm cho nó quá mùi mẫn cũng không quá điệu bộ nên nghe dễ thương mà không đến độ sến. Tuy nhiên nếu Hiền Thục ca bằng giọng Bắc rặc thay vì giọng Nam thì càng hay hơn nữa. Ví dụ như bài “Ngày Đá Đơm Bông” của Nhật Ngân, Hiền Thục hát bằng giọng Bắc nghe thật đáng yêu.

Với bài tươi vui “Gặp Nhau Làm Ngơ” của Trần Thiện Thanh, Hiền Thục thật hiện rất có duyên. Tuy nhiên nếu lối hòa âm chỉ giữa chọn điệu swing và đừng chuyển qua dance thì hoàn hảo hơn. Tuy rằng album này có nhiều sơ hở nho nhỏ, rất hoan nghênh tinh thần đổi thay của cô.

Contact