Đoạn Cuối

Bố vợ tôi mất gần một năm. Sự ra đi của ông thật bất ngờ khiến gia đình không kịp chuẩn bị tâm lý. Vì bố là người thân đầu tiên vướn phải căn bệnh hiểm nghèo nên chúng tôi hoàn toàn không biết phải làm sao để đối diện với sự thật ấy.

Nhiều lần tâm sự với vợ, vợ cứ tự trách rằng mình đã làm hết những gì mình làm được cho bố chưa? Mình đã tìm bác sĩ hay nhất chưa? Hay đã tìm cách trị khác chưa? Dỉ nhiên là những gì làm được vợ tôi đã tận sức.

Khi nghe tin dì 8 của tôi bị ung thư đến giai đoạn bốn, chúng tôi đến thăm dì ngay. Lúc hỏi thăm tình hình thì chồng dì là người Mỹ nói ông sẽ đưa dì qua Mê-hi-cô điều trị vì họ có một loại thuốc có thể chữa nhưng chưa cho dùng ở Mỹ. Sau khi bác sĩ Mỹ đều bó tay vì ung thư của dì sắp chiếm hết lá gan, tôi cũng mong rằng qua Mê-hi-cô là hy vọng cuối cùng. Tuy không được như ý muốn nhưng ít ra dì và dượng không buông tay cho đến phút chót.

Bây giờ người đã nằm xuống xin đừng nói ra vô gì nữa. Quyết định là từ nơi dì và dượng. Mình không giúp được gì thì thôi đừng suy đoán nói bừa. Đau buồn và thất vọng nhất là chứng kiến sự đối đãi với người thân trong lúc lâm nạn. Tiền bạc không phải là trên hết. Như lời Trịnh Công Sơn nhắc nhỡ, “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng.”

Gia Đình Họp Mặt 2013

Sáng mai mọi người sẽ ra về sau một tuần họp mặt gia đình. Thời gian trôi qua thật nhanh khi được quấn quít bên người thân. Năm nay địa điểm tập họp là ở sông Anna, một nơi đồng quê khá hẻo lánh của tiểu bang Virginia cách nhà tôi khoảng hai tiếng lái xe. Chúng tôi mướn một miếng đất lớn với ba căn nhà kế bên nhau cho khoảng 40 người. Như thường lệ các bật chú bác đều đến đông đủ. Các anh em ở lứa tôi thì không nhiều lắm. Các cháu thì chắc cũng gần 10 đứa.

Chiều Chủ Nhật tuần rồi tất cả dọn vào với rất nhiều dụng cụ đồ bếp và thức ăn. Mỗi gia đình trổ tài nấu một món ăn tối. Thế mà đêm nay là đêm cuối rồi mà vẫn ăn không hết. Ngày mai lại phải đem về nhà.

Sáng Thứ Hai, tôi dậy sớm vì có cái hội nghị ở D.C. và đến tối mới về. Đáng lẽ ra thì Thứ Ba tôi đi ngày thứ nhì của cuộc hội nghị nhưng phải bỏ để cùng bà xã và cu Đạo lái xe bốn tiếng về Lancaster đưa dì 8 đến nơi an nghỉ cuối cùng. Sợ thằng cu Đán nó ngồi xe không nỗi nên cho nó ở lại với bà ngoại. Đến ngày Thứ Tư thì tôi mới được thư giãn. Tôi chỉ ở xung quanh nhà, trò chuyện với người lớn, tắm hồ bơi với mấy đứa nhỏ và nhậu với các anh. Tôi mang theo hai chai Hennessy R.S.V.P. còn các anh và chú thì đi câu cá về làm mòi. Khi có bạn nhậu và mòi ngon thì mấy chai Hennessy cũng không đủ cả. Vì biết sẽ bị say nên tôi ăn nhiều trước khi vào bàn nhậu nên không bị hangover.

Đám nhỏ thì chơi với nhau rất hài hòa. Cu Đán được chị Jolie rất cưng chìu. Nhìn hai chị em nó chơi với nhau rất dể thương. Cu Đạo thì rất thích tắm hồ bơi. Nó là đứa đầu tiên xuống nước và cũng là đứa cuối cùng không chịu lên. Hồ tắm có cả tủ lạnh và lò nướng nên vừa tắm vừa ăn uống thỏi mái.

Một khi tất cả hợp mặt đầy đủ, có gia đình vào D.C. du lịch, có gia đình lái xe đi sòng bài, có người thì đi shopping. Còn riêng tôi thì chỉ thích ở nhà ăn uống, trò chuyện và thư giãn. Chỉ vậy thôi mà một tuần đã hết. Nhìn thấy gia đình bên vợ đoàn kết và thương yêu nhau tôi cảm thấy rất may mắn được coi như con cháu trong nhà.

Nhậu & Nhạc

Trưa thứ sáu tuần rồi anh Trần Viết Tân hẹn gặp ở Eden và anh đã tặng cho cái CD Phía Không Người anh phát hành năm ngoái. Lần đầu gặp mặt, anh em trò chuyện rất hợp gu. Anh Tân từ Canada qua mà còn rành khu Eden về đêm hơn tôi. Ở đây đã mấy năm rồi mà tôi chẵng bao giờ đặt chân vào mấy quán nhậu cả.

Nghe anh nói đêm nào anh cũng thữ một quán tôi cũng thấy hứng. Tối đêm đó sau khi cho thằng Đán ngủ thì nhận được text của anh. Sau khi được “xếp lớn” cấp phép, tôi gặp anh và mấy người bạn của anh ở quán Hai Lúa vào giữa khuya. Mấy anh em nguồi bị tra tấn lỗ tai với ca sĩ nhậu nhưng đền bụ lại đượu mấy em xinh xinh rót bia mãi.

Tôi biết thân phận phải lái xe về nhà một mình nên chỉ lai rai ba chai Heinnie. Hai giờ sáng tiệm đóng cữa, chúng tôi chia tay nhau về. Tôi cũng biết đường 50 có rất nhiều công an canh chừng. Quả thật đã có hai xe bị chận. Nhìn trong gương thì sau tôi cũng có một xe cảnh sát theo sao. Hên là tôi còn tỉnh táo chưa bị dịnh.

Vừa về đến nhà thì nghe tiếng cu Đán khóc. Tôi liền lột hết đồ vì sợ nó ngửi thấy mùi thuốc lá rồi vỗ cho nó ngủ lại. Vừa nằm xuống thì tôi thấy choáng. Khi cu Đán thiếp đi thì tôi vào nhà vệ sinh mửa. Đầu óc bị quay cuồng. Chẳng lẽ tôi say?

Nhắm mắt được tí thì sáu giờ sáng và thằng Đán thức dậy. Đầu vẫn còn nặng trỉu khó chịu. Tôi dậy không nỗi và vẫn muốn mửa. Tôi nhờ bà xã đưa hai thằng qua nhà bác chơi với bà ngoại cho tôi ngủ thêm một chút. Tôi làm một ly sinh tố bơ với blueberry và almond để giải rượu nhưng không hiệu quả. Làm thêm một tô mì Thái chua cay nhưng cũng nuốt không vô. Tống thêm hai viên Tylenol nữa và đi ngủ lại. Đến trưa bị điện thoại đánh thức. Lúc đó thì cũng đỡ nhiều. Tôi ngẫm nghỉ lại sao uống có ba chai bia mà bị sai dữ vậy. Chẳng lẻ tôi bị trúng thực vì ăn bê thui với mấm tôm? Tôi chợt nhớ rằng chiều hôm đó tôi chỉ ăn rau với chao vì làm biếng nấu cơm. Mỗi lần không ăn đủ tôi uống rượu rất dễ bị say.

Dù sau đi nữa tôi rất vui được kết bạn với anh Tân. Anh ấy rất dễ hài hoà. Anh là một bác sĩ thích viết nhạc và rất chịu chơi. Anh tâm sự rằng đời sống phải cân bằng. Và như lời Trịnh Công Sơn đã viết, “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.”

Thiên Tôn – Hương Xưa

Thiên Tôn có chất giọng baritone khoẻ. Được đào tạo trong trường lớp âm nhạc nên anh có cơ bản nhạc lý rất vững vàng. Với cách hát nhẹ nhàng, cao vút và cách sử lý nhịp thở gọn ghẽ, anh đã chinh phục được khán giả trong cuộc thi VStar năm 2012.

Đầu tháng 8 Thiên Tôn vừa ra mắt album đầu tay do trung tâm Thúy Nga phát hành. Hương Xưa gồm 11 ca khúc vượt thời gian đã được hát đi hát lại khá nhiều nhưng Thiên Tôn không đem lại được gì nét riêng biệt ngoài cách hát bán cổ điển. Mỗi ca khúc trong album rất khác biệt. Từ tác giả đến màu sắc đều không đi chung với nhau. Dường như nhà sản xuất chỉ thu thập lại các bản nhạc rồi bỏ vào CD. Tuy nhiên lối trình bài của Thiên Tôn lại rất giống. Chỉ cần nghe một bài là có thể đoán được cách hát của Thiên Tôn trong những bài còn lại.

Hương Xưa là một album đẹp và sang nhưng lại bị ép vào khuôn khổ. Thiên Tôn ca rất chừng mực, rất đúng tông và không thố lộ quá nhiều cảm xúc. Mỗi bài nghe rất đều đặn tuy lối hòa âm có chút thay đổi như “Thu Quyến Rủ” qua điệu blues-swing. Tuy không biểu lộ nhiều nhưng bài “Lòng Mẹ” vẫn rất thấm. Có lẻ ai ca về mẹ cũng điều rung cảm.

Phương Thanh – Người Đàn Bà Lúc Nữa Đêm

Album mới của Phương Thanh khởi đầu với bài chủ đề do cô viết lời Việt. Phải chi cô hát hoàn toàn tiếng Việt thì sẽ hay hơn nhiều vì Anh ngữ của cô có quá nhiều vấn đề. Cô gào thét chữ “mid” (trong “midnight”) như người đàn bà rao bán “mít” lúc nữa đêm. Nghe cũng thèm thèm. Thật là điều đáng tiếc là vì cách hát và lối hòa âm đậm chất rock nghe rất khác so với bài chính của Chris Norman.

Phần còn lại của album là những bài của Toàn Thắng và Phạm Khải Tuấn. Tuy những ca khúc này mới nghe lần đầu nhưng có cảm giác như chúng đã bị quên lãng đi mấy chục năm về trước. Giai điệu trong “Nụ Cười và Nước Mắt” của Toàn Thắng nghe như một sáng tác của Quốc Hùng. Còn “Làm Sao Để Quên Một Người” tựa như một bài ngoại quốc được Phạm Khải Tuấn chuyển sang lời Việt cho Phương Thanh và Lam Trường song ca.

Hai bài cuối được đưa vào cho đủ album quả thật không giúp được gì cả. Có lẽ nhạc sĩ Anh Bằng cũng không ngờ rằng “Anh Còn Nợ Em” sẽ bị nhắc mãi. Nợ nhà, nợ xe hay nợ nhà băng cùng lắm là phá sản. Nợ du đãng tệ nhất là bị chép chết là hết nợ. Còn nợ em thì không bao giờ trả hết. Tuy nhiên bài này rất hợp với Phương Thanh là vì cô ca y như đang giận dữ đòi nợ.

Tình Anh Em

Mới đó mà Đán đi nhà trẻ đã được ba tuần. Bây giờ nó cũng hơi quen quen. Sáng vô lớp khóc đúng một phút. Được cô đặt vào lòng ngồi thì nín liền. Chiều qua khi thấy ba và anh đến đón, nó mếu máo chạy ra cửa, vẫy tay chào các cô và bạn, nhặt đôi giầy mang vào, chạy đi lấy cập rồi cùng anh Đạo tung tăng ra về.

Trên xe Đán la lên không rỏ lý do gì. Anh Đạo bảo, “Baby don’t cry. Big brother’s here.” Rồi anh Đạo cho em ăn cereal. Hai anh em ngồi nhai nhai cho đến nhà. Phải chi lúc nào anh Đạo cũng dễ thương như thế thì đâu có gây gổ.

Sáng thì tôi đứa Đán đến trường trước vì cu Đạo ngủ trể. Ngày nào hai mẹ con cũng gần mười giờ sáng mới đến. Cũng mai là hai vợ chồng không có làm hãng xưởng. Vì nếu như cần phải đến đúng giờ mỗi ngày thì chắc mất công việc từ lây rồi. Sáng nay khi đặt Đán vào ghế nó chỉ qua ghế của anh nó rồi nói, “Anh Đạo.”

Đán không nói nhiều như anh Đạo lúc xưa như nói rỏ từng chữ một. Bây giờ chữ nó thường nói nhất là, “Daddy, ẩm.”

Nhà Thuê Xưa

Lúc mới qua Mỹ, mẹ, chị và tôi ở căn nhà thuê của một người dì cả. Ở dưới lầu là nhà hàng của dì. Còn trên lầu thì chia ra từng phòng cho thuê. Chổ tôi ở là tương đối lớn nhất. Kế bên vách tường có một cập chồng Trắng vợ Đen. Ngày thường thì không thấy người vợ. Khoảng ba ngày hay một tuần bà vợ mới về. Mỗi lần về là hai vợ chồng chửi nhau quăng toàn chử “fuck.”

Kế bên đó là cập vợ chồng Tây ban nha với đứa con trẻ. Hai vợ chồng này chỉ quanh quẩn ở nhà suốt ngày. Kế đó là một ông Đen lớn tuổi rất dể thương. Thỉnh thoảng tôi cũng qua trò chuyện với ông nếu như ông ngồi trước hành lang. Mùa hè chổ thuê không có máy lạnh nên rất nóng.

Kế đó là có một chú Việt Nam thiu thiểu một mình. Chú không nói cũng không chào hỏi ai nên tôi cũng không dám lên tiếng. Hằng ngày chú đi làm về rồi núp ở trong phòng hay đứng ở hành lang hứng gió.

Vài tháng trước tôi ghé lại thăm nhà trọ xưa thì tất cả đã thay đổi. Nhà hàng của dì đã đóng cửa lâu rồi nhưng trên lầu vẫn còn cho mướn. Tất cả những người xưa cũng đã đi chỉ riêng có chú Việt Nam. Chú vẫn sống cô đơn một mình trong căn phòng nhỏ không máy lạnh.

Khoảng vài hôm trước những người mướn xung quanh than với người anh họ (con của dì cả) là người quảng lý những căn phòng cho thuê là phòng của chú Việt Nam hôi quá và có nhiều rùi. Người anh gỏ cửa hoài mà vẫn không thấy mở nên anh gọi cảnh sát đến. Thì ra là chú ấy đã âm thầm ra đi vài ngày rồi mà không ai hay biết.

Nghe tin cũng thấy ngậm ngùi xót xa. Cuộc đời quá ngắn ngủi.

Bằng Cường & Thu Đặng – Thiên Từ Ca

Tuy Thiên Từ Ca là sự kết hợp giữa Bằng Cường và Thu Đặng, Bằng Cường không theo nổi đàn chị trong việc chuyên trị nhạc Trịnh Công Sơn. Thu Đặng có chất giọng trầm ấm và nồng nàn giống Lệ Thu. Khác là Thu Đặng ca khoảng âm thấp và không dùng chất vang như Lệ Thu nên cánh hát của Thu Đặng nghe rất êm và dể chịu.

Thu Đặng thả hồn mình vào những tình khúc của nhạc Trịnh như “Ru Ta Ngậm Ngùi” và “Để Gió Cuốn Đi” rất nhẹ nhàng và thanh thản. Tuy Bằng Cường cũng ca khoảng thấp nhưng lại bị lộ sự yếu ớt, run rẩy và thiếu tự tin như trong “Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng” và “Mưa Hồng.” Rỏ ràng hơn nữa là qua những bài song ca. Nhất là trong “Ru Tình,” Bằng Cường ca thiếu hơi và không biết nên lên cao hay xuống thấp. Ngược lại thì Thu Đặng chuyên chở ca từ và giai điệu với đầy kinh nghiệm.

Khi nghe một bạn trẻ cố gắng hát nhạc Trịnh ta nên động viên và cổ vũ nhưng Bằng Cường chưa đến thời điểm và đủ trải nghiệm để khai thác ca từ của ông. Bằng Cường cần thêm thời gian để rèn luyện nếu thật sự muốn theo đuổi dòng nhạc này. Thiên Từ Ca nên là album đơn của Thu Đặng. Vì đây không phải là một cộng tác mà là sự cứu vớt đàn em.

Tình Cha Con

Hôm nay nghe trên Fresh Air một bài phỏng vấn với nhà văn Kate Christensen làm tôi ngậm ngùi nhớ đến ba. Cô tâm sự với ông Dave Davies về cuốn sách mới nhất của cô. Trong phần mở đầu cô kể lại cảnh lúc còn nhỏ cô đã chứng kiến cảnh ba đánh đập má của cô. Sau này khi hai người ly dị thì cô chỉ ở với mẹ. Ông Davies hỏi về tình cảm của cô đối với cha bây giờ ra sau thì cô trả lời rằng cô thật sự không biết ông ta cho dù ông vẫn còn sống. Đã hơn 25 năm cô đã không gặp lại ông ấy. Những kỷ niệm về ông đã quá xa xưa và đã mờ đi. Cô đã không còn cảm giác mạnh mẻ với ông nửa. Tình cảm của cô chỉ dành chọn cho người mẹ đã nuôi dưỡng chị em cô.

Khác với cô Christensen, tôi không chứng kiến cảnh ba đánh má vì tôi nghỉ là không có chuyện đó sẩy ra. Vì nếu có mẹ tôi cũng đã ly dị với ba lâu rồi. Nghe mẹ kể lại chồng trước của mẹ đánh bà một bạt tay. Bà nhờ ông ấy vổ cho chị tôi ngủ nhưng ông lại lấy mền đấp lên con cho khỏi khóc. Bà chỉ nói với ông sao làm thế thì ông đánh bà. Sao khi mẹ tôi ru chị ngủ, bà bụp lại ổng rồi ly dị luôn. Nhờ thế mà bây giờ mới có tôi.

Cũng khác với cô Christensen, tình cảm của tôi đối với ba vẫn mạnh mẻ tuy tôi xa ba lúc mười một tuổi. Tính đến nay cũng gần 25 năm. Ngày xưa lúc còn ở Việt Nam ba cũng thường đi làm xa nên cũng ít khi gặp ông. Những kỹ niệm cha con tuy đã xa xưa nhưng tôi vẫn nhớ mãi bởi vì những chuổi ngày ở bên ba cũng không nhiều.

Cho đến nay tôi vẫn không biết lý do ba đã chọn lựa xa tôi. Khó hiểu hơn nửa là tình cảm giữa hai người. Tuy chẵng sống bên nhau nhưng vẫn là vợ chồng. Giữa hai người tôi thật sự không thấy mối quang hệ gì ngoài tôi ra cả. Lúc còn nhỏ tôi thường trách móc ông ấy nhưng bây giờ đã không còn nữa. Mỗi con người đều có chọn lựa riêng của họ. Ba đã chọn đường ba đi thì tôi cũng chỉ biết tôn trọng đều đó.

Hơn nữa bây giờ tôi cũng đã làm cha nên cũng cảm thông. Làm cha thật không dể và tôi cũng không phải là một người cha giỏi. Tôi có rất nhiều khuyết điểm nhưng cũng cố gắng làm hết mình. Có lúc tôi cũng phát điên nhưng có lúc cũng rất vui vẻ. Thấy được hai thằng con nó tiến triển mỗi ngày là hạnh phúc rồi. Bây giờ lúc mà tôi mong đợi nhất trong ngày là sau giờ làm việc đến đón hai con. Thằng Đạo thấy ba là mừng rở gọi “Daddy.” Còn thằng Đán thấy ba là khóc nức nở thật tội nghiệp nhưng chỉ cần ôm lấy nó và hôn nó thì nó nín ngay. Thế là ba cha con dắt nhau về nhà. Cả ba chui vô bồn đập nước tắm rữa sạch sẻ thì là cũng đến lúc mẹ nó về. Cả nhà ăn cơm, xem TV rồi cho hai đứa đi ngủ. Chỉ vậy thôi cũng mãn nguyện rồi.

Những chủi ngày như thế tôi đều nghỉ và nhớ đến ba. Giờ đây ông đã lớn tuổi rồi và cũng sống lủi thủi một mình. Mỗi Chủ Nhật ba đều gọi điện thoại thăm má. Lúc nào về thăm mẹ tôi cũng bắt điện thoại nói chuyện với ông nhưng ngoài câu hỏi thăm sức khoẻ thì cả hai đều không biết nói gì cả. Cảm giác thật xa lại khó tả. Tuy không nói ra nhưng ông cũng biết ông đã không tròn trách nhiệm nên ông cũng không đòi hỏi hay than trách gì. Ông chỉ có một yêu cầu, “Con ráng lo cho mẹ. Đừng lo gì cho ba. Mẹ khổ vì con rất nhiều.” Tôi cũng chỉ vâng lời nghe theo. Với mẹ, nếu có hai kiếp tôi cũng không thể nào trả nổi sự hy sinh và thương yêu bà đã dành cho tôi.

Khi Màng ‘Porn’ Khép Lại

Sau khi nốc hết một ly cối Mojito tối qua, tôi không ngủ được vì men rum làm nóng cả người. Muốn đọc sánh nhưng lại bị ngà ngà nên mở NetFlix lên xem. Quẹt qua quẹt lại trên iPhone thì thấy có một phim có tựa đề thú vị nên cũng tò mò bấm vào.

After Porn Ends là phim tài liệu khảo sát về cuộc đời và nghề nghiệp của những ngôi sao đóng phim XXX. Điểm chính được nhấn mạnh là những khó khăn họ phải vượt qua sau khi rời bỏ phim ảnh. Vì một khi đã dẫm chân vào nghề nầy rồi thì không dễ dàng có lại được một cuộc sống bình thường.

Phần nội dung của phim thì cũng tạm được. Còn phần diễn viên thì quen quen. Thú thật thì tôi cũng chẳng để ý nhiều về những minh tinh này. Vì trong lúc xem, đầu óc đâu còn minh mẫn nữa mà chú ý. Tuy nhiên có một cô đã cho tôi được ấn tượng từ lâu. Cô tên là Raylene và cô cũng có xuật hiện trong phim tài liệu này.

Lúc còn ở trung học tôi có một thằng bạn khá thân đã cho tôi một băng video thu lại. Trong đó chỉ toàn Raylene đảm nhiệm vai chính. Chắc là thằng này nó cũng mê cô ta. Tôi đã cất giấu cuốn băng đó đến lúc lấy vợ.

Raylene làm tôi chú ý nhất là lối diễn kịch rất ngộ nghĩnh của cô trước khi giao cấu, nhất là những màng dụ dỗ trai tơ. Cô có thân hình đẩy đà quyến rủ. Tiếc rằng những vết xăm trên người giảm bớt đi phần lôi cuốn. (Đó cũng chỉ là thẩm mỹ cá nhân tôi.) Nhưng điểm đẹp của cô là nhan sắc trên gương mặt và nhất là chiếc mủi cao rất tao nhã.

Xem phim này mới biết thêm chút về cô. Raylene đã rời bỏ thế giới nghệ thuật XXX và trở thành người mua bán nhà cửa chuyên nghiệp. Còn về đời tư thì cô đã trở thành người vợ và người mẹ. Thôi thì cũng chúc mừng cho Raylene vậy.

Contact