Hoàng Quyên – Cửa Thơm Mùi Nắng

Hoàng Quyên has a big pipe and a slight raspy timbre. In fact, her voice has a reminiscent of the youthful Thanh Lam’s without vibrato issues. Her rendition of “Em và Đêm” and “Có Đôi” off her debut Cửa Thơm Mùi Nắng, a collaboration with her mentor Lê Minh Sơn, makes you miss the efflorescent Thanh Lam back in the old days. Her phrasing, particularly on the high register, is so much lighter comparing to Thanh Lam’s. Even though vibrato is applied in big notes, she uses them with care and control.

Highlight of the album is the opening “Ngày Em Ra Đời.” The tune, which produced by Lê Minh Sơn himself, has a sensational swing with hypnotic walking bass and Miles-inspired muted trumpet. Another standout number is “À Í A.” Accompanied by Trần Mạnh Hùng’s elegant classical piano, Hoàng Quyên brings out the emotional essence without being operatic like Trọng Tấn.

“Gió Mùa Về,” on the other hand, falls short on range and dynamic. Her version, which has a new rock-up production, is flat comparing to Ngọc Khuê’s contemporary folk-jazz take. In addition, Ngọc Khuê added so much playfulness—pushing her vocals to an uncomfortably high level and pulling back to child-like talking—into her delivery that it would be hard to match.

Nevertheless, Cửa Thơm Mùi Nắng is a strong, solid debut. She can’t go wrong under Lê Minh Sơn’s guidance and Trần Mạnh Hùng’s arrangements. The album, however, doesn’t define the true Hoàng Quyên other than the younger version of Tham Lam. Nothing’s wrong with that. Madeleine Peyroux started out sounding like Billie Holiday, but found her true self as she became mature. Let’s hope that Hoàng Quyên will discover her own voice as well.

Hai Anh Em

Hôm qua khi đến đón hai thằng nhóc thì thấy cu Đạo nhảy nhóc trên sân khấu cùng bạn bè và cô. Bây giờ nó không còn nhát như xưa nữa. Trong lớp Đạo được cô khen và bạn bè mến. Sáng hôm qua khi đưa nó đến lớp thì có một em chạy ra ôm nó. Ở nhà thì Đạo cũng ngoan một tí. Chịu chơi với em. Dỉ nhiên cải nhau thì vẫn chưa tránh được.

Hôm trước nghe mẹ nó kể lại khi thay đồ cho nó bụng nó nhỏ quá nên má nó bảo con phải ăn nhiều để bụng con lớn như ba và em. Nó trả lời mẹ cũng phải ăn nhiều để bụng mẹ bự và mẹ ăn thật nhiều để mẹ cũng có cu như ba, em và Đạo. Cái này hơi nguy hiểm. Mẹ ăn nhiều mà mọc cu thì ba cho mẹ chết đói luôn.

Hôm qua nó thấy đứa bạn có một em gái nhỏ nó nói rằng nó cũng muốn em gái. Mẹ nó trả lời làm sao mà kiếm được thí nó nói mình phải đi ra ngoài tìm.

Cu Đán thì dạn hơn anh nó. Khi đến đón nó thì nó nói với cô giáo rằng, “Bye bye, have a good day.” Rồi chạy lại ôm cô và được cô hôn trước khi ra về. Có lẻ nó gần gủi với anh nó nên nói được rất nhiều và biết dùng nguyên câu. Lúc nó giận lên thì nó sổ tiếng gì chẳng nghe được gì cả.

Đán ăn uống nhiều và tối nào cũng phải thay ích nhất là 3 cái tả. Không thay là ngày hôm sau phải đem mềm gối đi giặt. Tướng nó thì to và khoẻ nên bây giờ nó đập thằng anh nó. Cu Đạo phải chạy và cầu cứu khi giành giật đồ chơi với thằng em.

Có hai thằng thì cải cọ đánh nhau là chuyện thường tình. Nhưng đánh đó rồi cũng xin lỗi và chơi với nhau.

Xuân Trong Tôi

Trong Facebook một người bạn viết rằng tại sau tết ta lại lớn lao đối với những ai ở Mỹ khi mới ăn mừng tết tây cách đây không lâu. Có lẻ người bạn của tôi đến Mỹ lúc còn nhỏ (2 hoặc 3 tuổi) nên không có kỷ niệm của ngày xuân.

Cho dù tôi đã không ăn mừng tết ở quê nhà hơn 20 năm, mỗi khi xuân về đều mang lại những kỷ niệm của thời ấu thơ. Đâu đó trong tôi vẫn còn hương vị ngày xuân, nhất là những mùi khói pháo vừa đốt xong. Và cũng có lẻ càng xa quê hương nên tôi càng nhớ tết hơn. Đương nhiên tết tha hương làm sao vui và nhộn nhịp bằng tết ở quê nhà. Nhưng chỉ cần nghe được một chút nhạc xuân, ăn được một miếng bánh chưng hay được một phong bì lì xì là quá đủ nòng nàn mùa xuân trong tôi.

Bây giờ tết Việt Nam càng lớn lao và quan trọng hơn đối với tôi. Tôi muốn thấy mấy đứa con của mình tuy sinh ra và lớn lên ở Mỹ cũng được biết đến cái lể phong tục của người Việt.

Mẹ Già

Mấy tuần trước mẹ dặn đặt cho mẹ 200 cái bánh bột lộc rồi khi về mua 10 miếng chả chiên để mẹ biếu bà con và bạn bè trong dịp tết. Đầu tuần này mẹ bảo tuần này khỏi về trời tuyết và lạnh tội nghiệp hai thằng nhỏ.

Trưa hôm qua tôi thấy thời tiết cũng đẹp nên muốn về đưa cho mẹ đồ để kịp biếu trong dịp tết. Khi ra Eden tôi gọi mẹ nói tôi đi mua chả chiên rồi về và hỏi mẹ có muốn mua gì nữa không. Mẹ bảo không.

Khi đón hai đứa nhỏ ở nhà trẻ thì đã năm giờ chiều. Không kẹt xe thì từ Fairfax đến Lancaster khoảng hai tiếng rưỡi nhưng kẹt xe nên đến gần 10 giờ mới đến. Mẹ cứ gọi thăm sau đi lâu quá.

Lúc đến nhà thì mẹ vẫn cậm cụi nấu đồ ăn chờ gia đình tôi về để ăn. Mẹ là vậy nấu đồ ăn kỷ lưỡng nên rất chậm. Chân thì vẫn còn đau mà cứ đứng cả ngày. Nên tôi ngại lắm. Mỗi khi về tôi thường không báo trước vì không muốn mẹ cực nhọc.

Thu & Thảo

Thời nay muốn tìm người không có Facebook còn khó hơn những người có. Nhưng nhờ Facebook tôi biết được sinh hoạt của người thân, nhất là bà con ở Việt Nam. Bây giờ lớp cháu nó dùng Facebook khá nhiều.

Hôm nọ có một cô bé xinh xinh tên Thảo muốn làm bạn với tôi. Không biết là ai và chỉ biết nó có một số người bạn trong network của tôi. Thôi thì nhận lời vậy. Sau khi xem vài tấm hình con bé chụp với mẹ nó tôi nhận ra chị ấy là vợ của anh Hai tôi.

Tôi ít nhắc đến người anh cả này là vì giữa tôi và anh ấy sống hai thế giới khác nhau. Có lẻ vì anh em cùng cha khác mẹ nên không gần gủi. Vả lại anh ấy sống rất riêng tư. Lúc tôi còn ở Mỹ Tho thì anh đã lên Sài Gòn lập nghiệp. Cho đến nay anh em tôi gặp nhau không quá 20 lần.

Lúc xưa khi hè về anh thường gởi bé Thu (con của anh) xuống Mỹ Tho chơi vài tuần bên bà nội và thiếp 10 của tôi (bà cố nội và bà 10 của nó). Tôi còn nhớ đứa cháu này ngoan và dể thương. Nó cũng rất mến chú Doanh của nó. Lúc đó nó chắc 3 hoặc 4 tuổi còn tôi thì 7 hay 8 tuổi gì đó. Nó thích được tôi đẩy xe đồ chơi quanh nhà. Ôi những chuổi ngày đó làm sao quên được.

Càng khó quên hơn là một ngày trời mưa ba láy xe đưa tôi qua nội. Khi đến nơi thì thấy mọi người đều khóc. Ba tôi cũng khóc nhòa lên. Lúc đó tôi không biết rỏ chuyện gì. Thì ra bé Thu bị sốt xuất huyết và đã qua đời. Đó là lần đầu tiên tôi chứng kiến người thân của mình bị mất nhưng tôi không biết cảm giác đó ra sao. Tôi vẫn nhớ rỏ ngày đám tang của cháu và nơi chôn của cháu. Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được hình bống cháu.

Thảo là em Thu. Lúc bé chào đời thì tôi đã sang Mỹ. Thấm thoát mà đã 20 mấy năm. Bây giờ cháu đã trở thành một cô giáo dạy học. Thấy cháu bỏ lên cái video clip học trò lớp 6 của cháu nhảy nhót bài “The Fox” làm tôi nhớ đến tuổi ấu thơ của tôi. Lúc sang Mỹ tôi cũng mới lên lớp 6.

Thấy được cháu trưởng thành và chọn đường giáo viên tôi vui và hãnh diện. Nhìn hình cháu Thảo tôi bùi ngùi nhớ lại bé Thu. Nếu bé còn sống chắc bé cũng giỏi và thành công.

Tuyết Loan – Thuở Ấy Có Jazz

Is Thuở Ấy Có Jazz jazz? The album kicks off with a swing cover of Văn Phụng’s “Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn.” Tuyết Loan sings the melody straight on. The rhythm section, made up of Vũ Trọng Hiếu (piano), Thanh Tân (guitar bass), Kiên Hoài (drum) and Hoàng Loan (guitar), comes out swinging and then switching to bossa nova for a novelty ending. Lê Tấn Quốc plays a brief saxophone solo on the break.

Throughout the record, Tuyết Loan who has a coarse contralto delivers well-loved ballads including “Cho Em Quên Tuổi Ngọc” (Lam Phương), “Chuyển Bến” (Đoàn Chuẩn and Từ Linh) and “Ai Về Sông Tương” (Thông Đạt), as they were written. Her flows are rigid and she lands perfectly on every beat. She never pushes her phrasings. She doesn’t play around with time and syncopation. With such a recognizable repertoire, she could have abandon the familiar melodies and reinvent something new. Heck, she could have thrown in some scat phrases or sung behind the beat. The only rule in jazz is to sing or play something not there. With “Huyền Thoại Người Con Gái” (Lê Hựu Hà), she could have challenged the band in double time and the outcome could have been more spontaneous.

The only track that comes close to jazz is “Thuở Ấy Có Em” (Huỳnh Anh). Except for Tuyết Loan, each band member gets a brief solo. I wish more songs were approached this way or even stretch out longer. Since improvisation is so sparse, Thuở Ấy Có Jazz could only be a pop-jazz record, an enjoyable one.

Thanh Lam & Tùng Dương – Yêu

The best part of Thanh Lam and Tùng Dương’s new release, Yêu, is the spellbinding orchestral work. Lê Phi Phi’s elegant, captivating arrangements, which lift the vocalists to a higher level, stand out by themselves. In fact, I hope they would release an instrumental version of this album for pure classical pleasure. In particular the magnificent orchestration of Phạm Duy’s “Kiếp Nào Có Yêu Nhau.”

Vocal wise, Tùng Dương has done an exceptional job of delivering Nguyễn Văn Túy’s “Dư Âm” and Phạm Duy’s “Ngậm Ngùi.” His phrasing is at the borderline between technical and emotional, noticeably the use of vibrato in “Dư Âm.” Although the technique is an obvious influence from Thanh Lam, he knows not to abuse it. As a result, he is still listenable.

On the other hand, Thanh Lam’s overuse of vibrato is irritating. In Cung Tiến’s “Hoài Cảm,” she applies the technique in every bar. I must admit that I have this issue with her for the past few years already and can’t seem to get past it. I am starting to wonder it might just be me being an asshole about it; therefore, I revisited some of her earlier works to see if I am just hearing things. Re-listening to both Tự Sự and Ru Mãi Ngàn Năm confirmed that she treated vibrato with subtlety and her phrasings were clean. She ended each bar without extra emphatic. The precision in her delivery not only made her a strong vocalist, but also a woman with authority. She didn’t fuck around.

Now the excessive sentimentalisms in her delivery make her sound whinny, uncertain and fabricated. Nguyễn Ánh 9 was spot on when he criticized her performance of “Cô Đơn” as a theatrical act more than conveying the lyrics. Even though she pulls herself back on this version, she didn’t go not far enough, especially on the high notes. I wish she could strip all that out and refocus on the emotional core once again.

Aside from the technical annoyances, Yêu is a solid record. Their duets on Phạm Duy’s “Kiếp Nào Có Yêu Nhau,” Cung Tiến’s “Hương Xưa” and Văn Phụng’s “Yêu” are compelling. Tùng Dương turns out to be a much better musical partner for Thanh Lam than Trọng Tấn and Đàm Vĩnh Hưng.

Hồ Trung Dũng – Xuân Thênh Thang

For those of us celebrating Vietnamese New Year in the ass-freezing weather, Hồ Trung Dũng’s new release, Xuân Thênh Thang, is a pleasant treat to warm up our soul for the holiday spirit. Unlike most xuân music, which has to have an upbeat vibe, Hồ Trung Dũng’s goes for mellow xuân selection.

Standout is his sensational, charming rendition of “Cảm Ơn Một Đóa Xuân Ngời.” His amiable baritone brings out Quốc Bảo’s romantic lyricism, especially on the low stanza: “Em qua cho tình ta dâng lên / Tình ơi hết thơ ngây rồi / Em qua tha thướt lụa là / Rào đón cơn mơ nguy nga.”

Production wise, most arrangements are elegant and straightforward with the exception of “Hãy Mang Đến Những Mùa Xuân” (Nguyễn Đức Trung). By incorporating some Arabic rhythm, Minh Hoàng, a producer to keep on ear on, gives the standard a brand new flavor.

With Ngọc Tuyền’s operatic support, Hồ Trung Dũng closes out the album with his own song. He wrote “Thênh Thang” for himself as well as the lonesome hearts. He reminds us that this is the time of the year to leave all the worries behind and let our spirit shine.

Conversation With the Kids

The other day we were jamming to the remix version of Thanh Thảo’s “Bạc Trắng Tình Đời” in the car and Đạo asked me the meaning of the hook: “Thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu.” I explained to him, “Well, you know when you watch a movie in the car and you ask me to restart the DVD. That’s what it mean.” He was like, “Oh, OK.” I am not even sure why I made such a terrible analogy.

Because of Đạo’s verbal skill, Đán is picking up his chops as well. He speaks with authority. He uses phrases like “Muốn coi TV” (Want to watch TV), “Muốn ăn phở” (Want to eat phở) and “Muốn iPhone.” The other day, he put his hand into his diaper and got poop on his fingers. He ran to me and said, “Trời ơi… My hand… Dơ quá” (Oh God… my hand… so dirty).

Đán is a handful. He’s strong; he’s big; he likes to run; and he has endless energy. His terrible-two phase is much worse than Đạo. Just two days ago, he was like a little sick puppy. Yesterday, he returned to his normal self and he is exhaustive to keep up. Then again, I am glad that he’s healthy.

Best Vietnamese Albums of 2013

Female singers dominated my list this year. Only Tùng Dương made it to the 10th spot and not even with his newest Đọc Đạo, which I thought would be on my number one spot. It didn’t turn out that way. Congratulations to the ladies.

  1. Tân Nhàn – Yếm Đào Xuống Phố: With the support of Trần Mạnh Hùng and talented musicians, Tân Nhàn reinvigorates chèo with jazz.
  2. Đỗ Bảo – Cánh Cung 3: Trần Thu Hà managed to bring together Đỗ Bảo’s colorful compositions into a cohesive listening experience. It’s a daunting task that only she can accomplish.
  3. Hiền Thục – Tằm Tháng Năm: Hiền Thục did nothing but brought good taste and elegant to traditional folk songs. It works like a charm.
  4. Hồng Mơ – Khi Tình 30: Hồng Mơ moves beyond the pop bubbles and explores jazz territory. The result is refreshing.
  5. Phương Linh – Tiếng Hót Từ Bụi Mận Gai: Seven years after winning “Sao Mai Điểm Hẹn 2006,” Phương Linh releases her sophomore album with intricacy, maturity and confidence.
  6. Ánh Tuyết – Duyên Kiếp: Duyên Kiếp breathes new air into over-sentimental ballads such as “Tình Bơ Vơ” and “Mưa Chiều Kỷ Niệm.”
  7. Y Phương – Tình Vẫn Thiết Tha: In many ways, this album could be a tribute to the late great Ngọc Lan, but she also held her own.
  8. Thu Phương – Biển, Nỗi Nhớ và… Em: Thu Phương is apparently very conceptual. This album weaves together eleven songs about the sea to create a storytelling experience.
  9. 5 Dòng Kẻ – Yêu: Even though Yêu is not as successful and coherent as the group’s previous works, it is still an impressive record that’s filled with original compositions.
  10. Tùng Dương Hát Tình Ca: This album showcases the soother side of Tùng Dương.
Contact