Phan Đình Tùng: Riêng Một Góc Trời

Thú thật tôi chẳng có hứng thú gì để thưởng thức album mới của Phan Đình Tùng. Lý do đơn giản là nhìn cái tracklist tôi có thể hình dung ra được cách hát của Tùng. Và khi nghe qua một lần quả thật như dự đoán. Tùng rất trung thành với những tình khúc vượt thời gian. Thập chí còn cố gắng hát đúng nhịp nên không điều khiển được hơi thở của mình. Phong trào nhạc Việt bây giờ hát lại nhạc củ rất nhiều, nhưng đem những gì mới lạ cho những tình khúc xưa thì rất hiếm. Tùng cũng không ngoại lệ. Phần hòa âm và phối khí chỉ đạt đến trung bình. Cách hát cũng chẳng khác lạ tuy có chút trưởng thành hơn.

Thái Trân: Bay Ði Thầm Lặng

Vì chất giọng hơi yếu và kỹ thuật không điêu luyện nên Thái Trân hát nhạc Trịnh nhẹ nhàng và thản nhiên. Cô không gào thét “Xin Trả Nợ Người,” cũng không trách móc “Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên.” Chính vì sự mọc mạc qua giọng hát alto mềm mại, cô thể hiện được sự đồng cảm trong “Một Ngày Như Mọi Ngày” và sự chân thật trong “Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng.” Tuy Thái Trân không khai thác những mới mẻ trong nhạc Trịnh nhưng cô đem đến tất cả tâm hồn và sức sống của mình vào dòng nhạc bất hủ của ông. Vì thế Bay Ði Thầm Lặng là một album đáng được nghe.

Hoàng Quyên: Về

Hoàng Quyên and Lê Minh Sơn know damn well that you have listened to these songs many, many times already, and yet they still want you to hear them again. They also know that if they do anything to these beloved ballads, they would be damned for being sacrilegious. With a lesson learned through Thanh Lam’s Này Em Có Nhớ, Lê Minh Sơn has smartened up to refrain his musical direction as well as Hoàng Quyên’s vocal delivery. The first two tracks—“Giọt Nước Mắt Ngà” (Ngô Thụy Miên) and “Ru Đời Đi Nhé” (Trịnh Công Sơn)—carry the similar semi-classical vibe that made Thanh Lam’s Ru Mãi Ngàn Năm an instant classic. Whereas Thanh Lam injected so much personal experience into her singing, Hoàng Quyên expresses the lyrics with ease and innocence. Even when the band swings behind her in “Bài Không Tên Số 8” (Vũ Thành An) or the acapella voices surround her in “Để Em Mơ” (Nguyễn Cường), she focuses solely on your ears and nothing else. Although she brings nothing novelty to Phạm Duy’s “Hẹn Hò” and “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng,” her singing is impossible to ignore. With the closeness she brought and the tasteful, east-meets-west strings Lê Minh Sơn arranged to keep things flowing, they make damn sure that you’re tuning in.

Giang Trang – Hạ Huyền 2

Giang Trang is apparently a devotee of Trịnh Công Sơn’s music. In her debut, Lênh Đênh Nhớ Phố, she brought some fresh air into his songs with her earthy interpretation backed by pared-down accompaniment of violinist Anh Tú and guitarist Anh Hoàng. In her sophomore release, Hạ Huyền, she continued to record Trịnh’s music, but experimented with richer sounds from guitarist Nguyễn Văn Tuấn, flutist Sương Mai, cellist Lê Thanh Long and percussionist Trần Xuân Hòa. The result was not pleasing. The exotic arrangements drowned out her singing. In her third recording, Hạ Huyền 2, she and her arranger Thanh Phương wisely return to the minimalist setting.

Recognizing that Giang Trang has an effortless style of singing that is best placed in an intimate atmosphere, Thanh Phương backs her voice with his own acoustic guitar. Although his accompaniment alone can create a musical dialog between the vocalist and the guitarist, he incorporates a few voices into the conversation. With Vân Mai on the Vietnamese 16-string zither, Lê Thư Hương on the flute and Trọng Kiều on the piano, their playing enhances rather than distracts the whole experience.

To hear how these instruments come together, listen to “Nhìn Những Mùa Thu Đi.” The zither starts off with a beautiful folk tradition. The guitar picks up the vibe and the flute joins in to create a zen setting. All the instruments drop out to focus on Giang Trang’s singing. The guitar alone returns to back the vocals. When Giang Trang gets through the song the first time, the guitar takes over the solo with the keyboard comes in. The keyboard stays on and the guitar plays an ostinato pattern as the vocal returns. After the vocal naked vocal faded out at the end, all the instruments join force to take the tune out.

The entire album is orchestrated in similar fashion; therefore, the experience is coherent, but never boring. What makes the arrangements so intriguing is that they never reveal the original melody because they don’t have to. The ballads are already too familiar and Giang Trang sings them straight on. As I am listening to record, I can’t help but wonder what if she takes Billie Holiday’s approach and deviates away from Trinh’s melody completely? That would be the art of reinterpretation.

Trọng Khương – Mộng Bình Thường

Under the mentorship of Đàm Vĩnh Hưng, Trọng Khương released his debut, Mộng Bình Thường, covering standards. From the bluesy opening on “Gởi Gió Cho Mây Ngàn Bay” (Đoàn Chuẩn and Từ Linh) to the closing duet with Mr. Đàm on “Chiều Nay Không Có Em” (Ngô Thụy Miên), Trọng Khương doesn’t have much freshness to offer, specially in this overcrowded market of recording old ballads. The exceptions are the bright swinging “Cô Bắc Kỳ Nho Nhỏ” (Phạm Duy) and the Latin-inflected “Chỉ Có Em” (Lam Phương). Both tunes have the light, joyful vibe that suggests the simple dream he alludes to in the title. The album would have worked better if he opted for more strip-down productions.

Massage

Hôm nay Đạo được nghỉ học nên hẹn hai má con nó ra khu Eden ăn trưa. Tôi đến sớm hơn nên đứng trước cái water fountain vừa đợi vừa đọc sách. Rồi một anh chàng (chắc lớn hơn tôi một vài tuổi) cùng một cô vợ trẻ xinh đẹp đến Bambu. Anh ấy chào hỏi tôi thì tôi cũng chào lại. Cô vợ vào trong mua chè còn anh ấy lấy ra điếu thuốc hút và mời tôi. Tôi từ chối và chợt nhớ anh ấy là thợ hớt tóc tôi đã từng gặp. Tôi hỏi, “Lâu nay đi ngang tiệm không thấy anh. Anh hết làm ở đó rồi hả.” Anh lịch sự trả lời, “Bây giờ em làm chổ khác rồi.” Tôi đùa hỏi thêm, “Dạo này còn đi massage nữa không?” Ảnh hơi ngạc nhiên nhưng cũng trả lời “Có vợ rồi. Hết rồi.”

Cách đây cũng năm sáu năm có một lần tôi đến tiệm cắt tóc để sửa lại sau khi vợ chơi cái tông đơ sát vào đầu lổm một chổ. Khi vào cắt tóc ảnh hỏi tôi sau vậy thì tôi cũng nói thật. Ảnh nói không sao để ảnh sửa lại. Trong lúc cắt thì cũng hỏi thăm qua lại vài câu vì trong tiệm chỉ có tôi và anh thợ. Anh cho biết là đang bảo lảnh vợ từ Việt Nam sang. Lúc cắt gần xong thì có một thanh niên vào tiệm. Anh thợ nó với người thanh niên đó, “Mầy cho tao cái địa chỉ của cái ‘động’ đi. Tao làm mất rồi.” Anh chàng thanh niên mở điện thoại di động ra và viếc xuống tờ giấy. Anh ấy hỏi tôi có muốn địa chỉ không tôi cười hỏi lại động gì? Ảnh nói đó là nơi Korean massage. Mấy em Hàng Quốc massage xong rồi “xử” luôn. Ảnh đùa thêm, “Lâu lâu phải sả đạn chứ không nó dồn lên đầu là nổ tung.” Tôi cười và từ chối địa chỉ. Đi đến chổ đó chắc là gia đình tan vỡ.

Khi vợ anh ấy quây trở lại với ly chè ba màu và ly cafe mocha, chúng tôi chào tạm biệt. Anh ấy không rủ tôi lại chổ anh hớt tóc đơn giản là vì sau năm năm tôi đã không còn tóc nữa.

Lệ Quyên – Khúc Tình Xưa 3

Để đáp ứng yêu cầu của những khán giả hâm mộ nhạc trữ tình, Lệ Quyên cho ra đời Khúc Tình Xưa 3 với 11 nhạc phẩm quá quen thuộc như “Hoa Nử Về Đêm” (Trần Thiện Thanh), “Kiếp Cầm Ca” (Huỳnh Anh), và “Đêm Tâm Sự” (Trúc Phương) song ca với Thái Châu.

Với phần hoà âm trung bình của nhạc sĩ Tấn Phong cộng với cách trình bài trung thành của ca sĩ Lệ Quyên, Khúc Tình Xưa 3 sẽ không đem đến cho người nghe những gì bất ngờ. Lệ Quyên không nhọc công đem lại những nét mới lạ. Cô chỉ hát cho đúng điệu bolero và ra cảm tình.

Tuy album không dở nhưng nghe Lệ Quyên hát lại “Người Đi Ngoài Phố” (Anh Việt Thu), “Ai Cho Tôi Tình Yêu” (Trúc Phương), và “Sương Lạnh Chiều Đông” (Mạnh Phát) làm tôi thèm được thưởng thức lại giọng hát Thanh Thúy đã thu âm trước 1975.

Bệnh Lười

Sau bốn ngày được nghỉ (hai ngày bị tuyết và hai ngày cuối tuần) cộng thêm đổi giờ (một tiếng sớm hơn), Đán không muốn đi nhà trẻ sáng thứ Hai. Nó không chịu ăn điểm tâm cũng không chịu ra khỏi nhà. Nó chỉ muốn được đưa anh Đạo đến trường. Sau khi tiển anh Đạo vào lớp và phải vào xe, Đán nếu chặt lấy tay mẹ và khóc, “I want you” (con muốn mẹ). Tôi nhìn hai mẹ con như đang đóng cải lương vậy. Tôi bảo mẹ nó buông tay ra nhưng không chịu. Cuối cùng tôi phải đóng kính xe.

Khi lái xe đi nó khóc ầm ĩ, “I want mommy” (con muốn mẹ). Tôi cứ mặt kệ và tiếp tục lái nhưng lòng thì cấu xé. Tôi có quá lạnh lùng với nó không? Khi đến nhà trẻ nó đã dịu lại. Lúc bế nó ra khỏi xe thì nó chuyển tôn, “I love you, daddy.” Tôi không nói gì và cứ ẵm nó vào lớp. Khi thấy cô và bạn xếp hàng đi đến phòng chơi, tôi định cho nó đi cùng các bạn nhưng vì còn nhiều đồ trên tay nên tôi đưa nó vào lớp trước. Trong lớp không có ai cả và khi cởi áo lạnh nó không chịu. Nhìn mặt thấy thảm và tội tôi hỏi, “Hôm nay con muốn đi chơi với ba không?” Nó gật đầu và mặt tươi hẳn lên. Tôi dắt tay nó đi ra khỏi lớp. Khi đến cổng anh Việt Nam hỏi, “Cháu bị bệnh hả?” Tôi mỉm cười đáp, “Dạ bệnh… Bệnh lười.” Thế là hai cha con cùng cúp cua. Cũng đã lâu tôi không được cơ hội đi chơi riêng với nó.

Tôi đưa nó đến Dunkin Donut rồi gọi một món ăn sáng nó thích: miếng và thịt ba chỉ chiên dòn được gói lại trong cái bánh tráng Mể. Nó muốn thêm một cái donut tôi cũng cho. Trong lúc nó ăn thì tôi lục đục mở iPhone lên tìm chổ đi chơi. Định đưa nó qua Port Discovery bên Baltimore nhưng chổ đó đóng cửa vào ngày thứ Hai. Tôi chọn Kid Junction vì ở gần nhà và tôi nhớ lúc trước Đạo có đi sinh nhật một đứa bạn ở đó. Kid Junction có chổ leo trèo và chỗ tuột tụi nhỏ nó cũng thích.

Không chỉ chơi playground, Đán còn muốn đi chơi công viên nước nên tôi gọi điện thoại nhờ mẹ nó xoạn dùm cho hai cha con đồ tắm. Mẹ nó cũng biết gần Kid Junction có một chổ tắm trong nhà. Tôi ghé lại nhà lấy đồ. Đán thấy mẹ như không còn đòi mommy như lúc sáng.

Hai cha con đến Kid Junction lúc 10 giờ sáng tưởng rằng sẽ không có ai nhưng ngược lại đã có sáu hoặc bảy mẹ (chắc là stay-at-home mom) đưa con đến chơi. Đán muốn tôi leo trèo và tuột cùng nó. Chơi cả hai tiếng đồng hồ tôi mệt và đói nên gọi món chicken tenders (gà chien dòn). Đán ăn một cây cà rem rồi ăn một miếng gà. Nó ăn thêm một cây ca rem nữa và ăn một miếng gà. Nó đòi thêm cây thứ ba tôi không cho. Thế là hai cha con cùng nhau chơi videogame cho đến một giờ trưa. Thấy nó cũng hơn chán nên tôi rủ nó đi chơi nước.

Chỗ chơi nước có cầu tuột nhưng lại không có nước phun. Anh lifeguard nói đến bốn giờ chiều họ mới mở nước phun. Trong bồn tấm vắng vẻ. Chừng năm người lớn và một thằng bé Hàng Quốc cự tuổi thằng Đán. Thằng bé ít nói nên Đán chỉ chơi với ba nó thôi. Hai cha con bơi lội đến hai giờ rưỡi chưa. Thấy nó buồn ngủ nên tôi đưa nó ra xe. Chúng tôi ghé qua chợ Đại Hàng mua cho mẹ nó một số hộp me ngọt. Dạo này mẹ nó bị nghiện ăn me ngọt.

Sau khi rời chợ thì nó ngủ trên xe nên tôi đành lái dòng dòng nghe nhạc cho nó ngủ. Lúc nó thức dậy cũng đã bốn giờ rưỡi thế là hết ngày. Về đến nhà anh Đạo đi học đã về. Gia đình hộp lại mua pizza ăn tối. Mông rằng sáng thứ Ba Đán sẽ chịu đi nhà trẻ.

Bỏ làm một ngày dành thời gian cho con rất đáng. Nếu như đi làm sáng thứ Hai tôi cũng sẽ không vui. Cứ nghỉ đến cái mặt sầu thảm của nó. Thú thật thì với con tuy ngoài thì cứng rắn nhưng trong tâm rất mềm nên tôi không biết cách ứng phó với tụi nó. Tôi không lúc nào cũng chìu chuộn tụi nó. Tuy nhiên không cầm được khi phải đối xử nặng với tụi nó. Bây giờ mới biết làm cha không dể nhưng đã quá muộn màng.