Chữ viết của người Việt Nam qua các thời đại

Đây là một quyển sách về tiếng Việt rất thú vị. Nữa phần đầu tác giả Nam Hoài Bão giới thiệu tiếng nói và chữ viết của bốn dân tộc vùng Đông Á: Trung Hoa, Đại Hàn, Nhựt Bổn và Việt Nam. Như chữ Hán, Đại Hàn và Nhựt, chữ Việt Nam cũng khởi đầu viết theo tượng hình. Như sao này chữ Việt đổi mới theo dạng La Tinh.

Nữa phần sau của sách ông Nam Hoài Bão viết rất chi tiết về lịch sử chế tạo chữ quốc ngữ. Những tài liệu ông gôm lại sẽ giúp người đọc hiểu rõ hơn những người đã có công xây dựng nên chữ Việt mà ta dùng hôm nay. Chỉ khoảng mấy mươi năm, cái chữ mà người Tây sáng chế ra để giảng đạo cho những người dân không biết chữ đã trở thành một ngôn ngữ riêng của cả nước Việt Nam. Quốc ngữ có đầy đủ phong phú và sáng tạo để làm văn, thơ, nhac, hoặc để giao thiệp với nhau.

Những ai muốn tìm hiểu về lịch sử ngôn ngữ Việt Nam nên đọc quyển sách này. Xin thành thật cảm ơn ông Nam Hoài Bão đã để lại một quyển sách quý báu.

Việt Xuân

Vì con lọt lòng mẹ đúng Mồng Một Tết nên cha mẹ đặt tên con là Việt Xuân. Mỗi năm xuân đến con sẽ mang niềm vui và hạnh phúc đến mọi người.

Because you came out of mommy’s womb right on Vietnamese New Year, your mom and I named you Việt Xuân. On each Vietnamese New Year’s Day, you will bring joy and prosperity to everyone.

Mời Đọc Thơ Cao Nguyên

Rất hân hạnh được giới thiệu đến bạn đọc quyển Thơ Mưa của bác sĩ Cao Nguyên vừa được đăng lên mạng. Nhân dịp kỷ niệm 25 năm xuất bản quyển sách đầu tay, anh Cao Nguyên nhờ tôi thiết kế một trang web để anh chia sẽ những bài thơ của mình đến với người thân và bạn bè gần xa.

Khi được đọc những dòng thơ của anh, tôi cũng muốn được chia sẽ quyển sách này đến những ai yêu thơ Việt Nam. Đồng thời đây cũng là một cơ hội để tôi được trưng bày nghệ thuật chữ Việt nên tôi không thể nào từ chối tuy rằng thời gian của tôi gần đây khá hiếm hoi.

Khi làm thiết kế cho quyển sách này, cái mục đích chính là chọn mẫu chữ không chỉ thích hợp với thơ văn mà còn phải đẹp và dể đọc. Hy vọng thomua.com sẽ là một món quà ý nghĩa cho những ai yêu thích thơ văn.

Cám ơn anh Nguyên đã tin tưởng và cho tôi cơ hội làm một trang web tôi rất lấy làm hãnh diện. Và rất cảm kích tinh thần hào phóng của anh qua sự chia sẽ tác phẩm của mình với tất cả mọi người.

Mời Nghe Nhạc Mưa

Vừa nghe xong bài “Mưa” với giai điệu ngọt ngào của nhạc sĩ Võ Tá Hân, lời thơ lảng mạn của anh Cao Nguyên, và tiếng hát da diết của Diệu Hiền. Rất thấm thía hai câu thơ đầu trong bài: “Mưa lăn cửa sổ giọt dài / Người em sầu mộng lại hoài mong ai.” Phải chi bài này ghi âm theo dạng acoustic thì còn hay hơn nữa. Mời bạn nghe bài “Mưa” và đón đọc quyển sách thơ của anh Cao Nguyên trong vài ngày tới.

Vài Lời về R. Kelly

Tuần trước đọc một bài phỏng vấn R. Kelly trong tập chí GQ rất thú vị. Tuy đã nghe nhạc R. Kelly hơn 20 năm nhưng tôi chưa hề biết gì về anh, ngoài những scandal tình dục với những cô gái trẻ dưới vị thành niên. Theo bài phỏng vấn anh là người đã bị hảm hiếp bởi một người đàn bà lớn tuổi hơn anh trong gia đình. Lúc đầu anh thấy lạ và shock nhưng rồi càng lúc càng phê nên cũng chơi luôn.

Thêm một điều rất ngạc nhiên là Kelly bị vấn đề về việc đọc. Khi đọc anh chỉ nghe ra điệu nhạc nên bị phân tâm. Không phải là một người thích đọc vậy mà anh viết ra những bài nhạc rất hay như bài nổi tiếng của Michael Jackson “You Are Not Alone” hoặc bài nâng cao tinh thần “I Believe I Can Fly.” Nhưng nói đến R. Kelly thì phải nói đến những bài tình dục của anh. Tôi còn nhớ lần đầu tiên nghe hai bài “Your Body’s Callin’” và “Bump n’ Grind” lúc học lớp 8. Với giai điệu r & b slow jam và chất giọng baritone đầy nam tính, R. Kelly đã làm rung động biết bao nhiêu nệm gối và đã chịu trách nhiệm cho biết bao nhiêu đứa trẻ ra đời. Nhạc của anh có tên gọi là nhạc đễ sinh sản trẻ em.

Có một lần, cách đây cũng 10 năm, tôi có bàn về âm nhạc với một ca sĩ và nhạc sĩ trẻ Việt Nam. Cô cho rằng nhạc của R. Kelly quá trắng trợn nên không có chất quyến rũ kính đáo như nhạc Việt. Tôi thì không đồng ý. Nếu như nhạc có thể làm cho con người trở nên thèm thuồng thì lá quá quyến rủ rồi. Ví dụ như mấy câu này: “My mind’s tellin’ me no but my body, my body’s tellin’ me yes.” Tạm dịch: “Đầu tôi thì nói không nhưng cơ thể tôi thì nói có.” Đó chỉ là những cử chỉ khiêu gợi sơ sơ. Sau này anh đi thẳng vào vấn đề như: “Girl, please let me stick my key in your ignition.” Tạm dịch là: “Em, xin cho anh cài chìa khóa anh vào ổ của em.” Theo tôi đó là những ca từ hiện đại. Có những bài của R. Kelly, tôi nghe mà không thể nhịn cười nhất là những đề tài nói về ẩm thực như “toss salad.” Nhắc đến đồ ăn, R. Kelly chơi luôn một chầu Buffet qua album thứ 13 của anh mới ra lò tháng 12 năm ngoái. Đáng tiếc là album không đem lại sự đổi mới cho R. Kelly.

Tết đến rồi

Cao Nguyên

Thượng giới là đây chẳng xa xôi
Nếu mùa xuân ấy tựa vai tôi
Nói nói cười cười dưa hạt trắng
Rượu hồng say khướt bởi đôi môi

Thoảng như nàng hỏi một đôi lời
Tưng bừng pháo nổ rộn trong tôi
Bao điều muốn nói… Sao khó nói!
Chỉ bảo nàng ơi, Tết đến rồi!

Mượn bài thơ dễ thương này của anh Cao Nguyên đễ đón xuân. Đây là một trong 39 bài thơ anh viết và gôm vào một quyển sách. Trong những ngày sắp tới quyển sách đó sẽ có một trang nhà riêng tôi đang hãnh diện và vui sướng được thiết kế. Nếu bạn nào thích đọc thơ, hãy chờ đón tin ở đây.

Ngất Đi

Sáng sớm có hẹn bác sĩ chân nên không kịp ăn điểm tâm. Vì kẹt xe nên đến văn phòng bác sĩ trể nữa tiếng. Sau khi làm giấy tờ thủ tục được cô y tá người châu Á xinh xắn mời vào làm x-ray. Chụp xong cô cho tôi vào phòng đợi bác sĩ. Trong lúc chờ đợi tôi mở quyển sách Ngôn Ngữ Việt Nam của Duyên Hạc (Lê Thái Ất) ra đọc. Đến lúc bác sĩ (gốc Việt) vào bà nói nhìn x-ray không có vấn đề gì nên cô làm một thử nghiệm.

Bà sẽ chích tôi một mũi. Nếu chích xong không thấy đau nữa thì tôi bị bệnh gút (gout) còn thấy đau thì là bệnh khác. Nhưng 90% bà dự đoán là bị gút. Khi cô y tá trở lại chuẩn bị thuốc tôi hỏi cô chích có đau không. Cô hơi ngập ngừng đáp rằng sẽ đau nhưng không đau lắm. Cô bước ra phòng tôi mở sách ra đọc thêm vài dòng. Khi bác sĩ bước vào bà nói chích sẽ đau trong ba giây. Bà lấy ngón tay hỏi tôi chổ nào đau nhất. Bà lấy cây bút chấm chỗ đó rồi lụi kim vào. Lúc đầu cũng không đau nhưng khi thuốc truyền vào thì tôi điếng cả người. Bỗng dưng tôi có cảm giác mọi người đang tranh cãi nhau về ngôn ngữ tiếng Việt rồi tôi ngất đi.

Một phút sau lơ mơ tỉnh dậy tôi cảm nhận đang ngặm kẹo lollipop. Thấy chưa đủ đường bà cho tôi thêm một phông chocolate. Lúc tỉnh lại bà nói vì sáng tôi chưa ăn nên đường hạ thấp, mặt mày tái mét, rồi ngất đi. Cô y tá cũng hết hồn.

Khi ra về tôi mong chân tôi còn đau hy vọng sẽ không bị gút. Vì bị bệnh này tôi phải bớt rượu chè, thịt bò, đồ biển, và nhiều thứ khác. Sống mà thiếu những thứ đó thì đời còn gì nữa mà thú vị. Bây giờ chân tôi đã khỏi vậy là bà đoán trúng. Có thể tôi bị bệnh gút nên cũng một chút ngậm ngùi. Tuy nhiên cái niềm vui khác là vết phỏng ở đích của thằng Đán lành lại rất nhiều. Nó vẫn chạy nhảy và nghịch như không bị gì. Thằng này chừng nào nó mới biết sợ?

Tiếng Việt và Chữ Việt

Trong phần đầu Tiếng Việt và Chữ Việt, Nguyễn Phước Đáng chia sẻ những nghiên cứu riêng của ông về tiếng Việt. Những đặc tính ông nêu ra và giải thích rất thú vị, nhất là đối với những người còn nông cạn chữ Việt như tôi. Để cải tiến chữ viết quốc ngữ cho ngắn gọn và rõ chánh tả ông đề nghị dùng chữ z thay chữ d, d thay đ, f thay ph, j thay gi, q thay qu, g thay gh, và ng thay ngh. Thí dụ:

Fải tôn trọng người jà, vì zù sạo họ dã zũng cảm trong cuộc sống jan lao, fù zu.

Trong phần hai ông thử áp dụng những chữ mới vào bài viết của ông. Như ông dự đoán sự cải cách khó quen và khó chấp nhận. Dù sao đi nữa cũng cám ơn ông đã cho tôi học được những suy nghỉ độc đáo và hấp dẩn của ông về chữ Việt. Rất thích đoạn viết này của ông:

Chữ Việt “quốc ngữ” bắt nguồn từ ý đồ “để dễ bề truyền giáo và cại trị”, qua ý chí bất khuất của dân tộc, biết lợi dụng thời cơ, biết xoay sở để thành tạo được một ngôn ngữ riêng, bây giờ đủ để diễn đạt được tâm tư, tình cảm dân tộc, đủ để đi sâu vào các lảnh vực văn học nghệ thuật, khoa học kỹ thuật, tôn giáo triết học. Ta đã mượn, rồi lần hồi ta lấy luôn cất vào kho tàng văn hóa của ta, chữ nghĩa của Tàu, chữ nghĩa của Tây, chữ nghĩ của Mỹ và chắc có luôn của Nga nữa.

Tiếng Việt Tuyệt-Vời

Trưa thứ sáu trước khi trận bão tuyết kéo đến, tôi láy xe đi mua bánh mì thịt để ăn đón tuyết. Tiện chỗ tôi ghé qua thư viện thị xã Fairfax để mượn sánh về đọc. Lần đầu tiên bước vào cổng tôi thấy hàng chữ to ghi “Vietnamese.” Mừng quá tôi tiến đến ngay chỗ đó. Người Việt Nam ở vùng Hoa Thịnh Đón và tiêu bang Virginia cũng đông nên trong thư viện của thị xã cũng có sách Việt khá nhiều.

Tôi chọn ra một vài cuốn sách về ngôn ngữ Việt. Với tôi tiếng Việt vẫn là ngôn ngữ thứ nhất và là tiếng mẹ đẻ. Khi định cư nơi xứ người tôi đã không dùng đến nhiều ngoài việc nói chuyện trong nhà hoặc nghe nhạc. Bây giờ vốn liếng tiếng Việt chắc ở độ lớp bốn hay năm. Là người Nam nói sao viết vậy nên sai chính tả rất nhiều. Năm nay tôi quyết định dành thời gian học, đọc, và viết tiếng Việt trên blog.

Vừa đọc xong quyển Tiếng Việt Tuyệt-Vời của giáo sư Đỗ Quang-Vinh làm tôi rất vui và hảnh diện với tiếng Việt của mình. Ông cho tôi thấy sự sáng tạo, duyên dáng, phong phú, và hiện đại trong ngôn ngữ Việt. Giáo sư Đỗ Quang-Vinh viết:

Tiếng Việt được gọi là hiện-đại, nhờ lời viết “La-tinh”, nhờ cấu-trúc đơn-âm, lại nói sao viết vậy, viết theo một ngôn ngữ-pháp giản-dị và cú pháp tự nhiên.

Để chứng tỏ những cái hay của chữ Việt, giáo sư Đỗ Quang-Vinh đưa vào nhiều đoạn thơ rất đẹp như:

Thơ tả cảnh mẹ cho con bú
Một người nằm một người ngồi
Đút vào sướng lắm em ơi
Rút ra đánh choét, miệng cười toét toe

Không hoa có quả mới kỳ
Có hoa có quả cây gì lạ không?
Không chồng mà chửa mới ngoan
Có chồng mà chửa thế-gian sự thường!

Nhớ ai như nhớ thuốc lào
Đã chôn điếu xuống, lại đào điếu lên

Ta rằng, ta chẳng có ghen
Chồng ta, ta giữ, ta nghiến, ta nghiền ta chơi

Bạn nào có hứng thú về ngôn ngữ và chữ Việt nên đọc. Nhất là các bạn không lớn lên ở quê nhà.

Phỏng Đít

Thằng Đán nghịch bị máy humidifier làm phỏng đít. Ngoài trời bão tuyết ngập đường nên gọi xe cứu thương đến đưa nó đi cấp cứu. Thằng nhóc bị phỏng cũng nặng nên xe đưa thẳng qua DC để đến chỗ chuyên về phỏng cho trẻ em.

Gần đến nơi thì xe cứu thương bị kẹt tuyết. Cũng may là họ đoán trước nên có xe tow và xe pickup truck đi theo hỗ trợ. Xe tow không kéo xe cứu thương ra được nên họ chuyển hai cha con qua xe pickup truck để đi tiếp.

Nhập diện có cô bác sĩ trẻ người Việt nhưng nói tiếng Việt không rành lắm. Sau khi cho thuốc giảm đau, cô cùng cô bác sĩ thực tập và y tá cắt hết những làng da bị phỏng. Tuy đau nhưng có iPad nó cũng ráng chịu không chống cự.

Sao khi làm xong cũng hơn chín giờ tối. Đối bụng quá hai cha con ăn sạch hai cái bánh mì kẹp gà lôi. Vậy mà nằm gần 12:30 khuya nó mới ngủ. Thấy nó vậy tôi đau đớn vô cùng.

Lỗi tại tôi quên tắt máy humidifier. Sáng sợ nó lạnh nên tôi để máy cho ấm phòng. Chân bị xưng đi lại không được nên tôi quên luôn. Thấy nó phỏng tôi cũng quên luôn nổi đau đớn ở bàn chân. Bây giờ chân bị nhức nhối ngủ không được. Hai ngày không ngủ đầu nhức như điên. Mông ngày mai có thể về nhà.

Vài năm nay tôi ở bệnh viện hơi nhiều nhưng không phải là bệnh nhân. Tôi thường ở với mẹ khi mẹ vào nhà thương. Lúc bố vợ chưa mất tôi cũng ở với ông. Lúc vợ đẻ hay mổ tôi cũng ở với vợ. Nay ở với thằng con. Tôi thật ngán ở bệnh viện và mông rằng không phải ở với vai trò bệnh nhân.

Contact