Xui Xẻo

Lễ Tạ Ơn năm nay quá xui. Thằng con trai út thì bệnh ói mửa cả ngày lẫn đêm. Còn trang nhà của trường bị hack. Những ngày nghỉ lễ cũng không được yên. Phải lo lắng cả mọi thứ.

Phải chi nó bị hack một tuần trước thì tôi đã có quyết định khác cho tương lai. Định mệnh đã thế thôi thì cũng đành chịu. Con người không tính qua khỏi ý trời. Thôi thì cứ bước tới theo số phận của mình. Đến đâu hay đến đó.

Đáng lẻ nên an phận không phiền muộn nhưng cuộc sống bắt như thế thì phải đối đầu với nó. Là người có uy tín không nên chốn tránh trách nhiệm. Chỉ mông rằng tương lai sẽ nhẹ nhàng hơn.

Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống an nhàn nhưng có lẽ thời điểm này chưa được. Thôi thì chấp nhận thôi. Còn nước còn tác. Lo chi cho phiền muộn.

Down with M-TP

I am late to the party, but I am down with M-TP. Although Sơn Tùng is still too Korean-esque, I am getting used to his style and flamboyancy. His music is OK, but at least he writes his own songs. I can’t hardly make out what he sings most of the time, except for “Tôi không phải dạng vừa đâu… vừa, vừa, vừa đâu.” His latest live show Ambition is surprisingly enjoyable. Check out part 1, 2, 3, and 4.

Vẫn Viết

Tôi vẫn viết blog như không ai đọc. Thích gì viết đó. Không ngại ai nghĩ sau. Tiếng Việt dở và sai vẫn viết. Viết lúc tỉnh táo viết lúc buồn ngủ. Viết lúc giận viết lúc vui. Viết xuống tâm sự viết ra chia sẽ.

Nơi đây vẫn là thế giới của riêng mình. Không ồn ào không náo nhiệt như những trang xã hội. Viết đã mười mấy năm rồi. Những năm đầu có phần comment quen biết đến một số bạn đọc cũng khá vui. Nhưng khi những ý kiến trở nên rác rưởi của những spammer tôi phải đóng lại.

Giờ chỉ còn lại tôi với trang blog bơ vơ. Muốn viết gì thì viết. Với thiết kế đơn giản không hình ảnh không video clip, cái blog này giúp tôi tập trung vào chữ và những suy nghĩ riêng của mình. Hơn nửa là nó giúp tôi không bị lôi cuốn vào thế giới Facebook.

Blogging không còn là trò chơi phổ biến trên mạng như xưa nên tôi càng quý nó hơn. Nó chỉ là một trang nhà nhỏ bé được tôi tận tình chăm sóc. Chọn ra từng mẫu rõ dễ đọc và dĩ nhiên phải đúng chữ Việt tuy tôi viết không mấy đúng chữ Việt.

Tôi vẫn viết cho riêng mình nhưng vẫn cám ơn những ai chịu khó đọc những dòng chữ không đầu không đuôi này.

Lại Bệnh

Cu Xuân vừa hết cảm tuần trước tuần này lại bị cảm lại. Tối thứ Năm vừa qua hết ói vào mẹ nó thì mửa vô ba nó. Bây giờ ngủ phải có ba ôm vào lòng.

Nghe từng hơi thở khò khè và nhiệt độ nóng sốt của nó thật tội nghiệp. Tuy đã từng trải qua cảnh này với Đạo và Đán nhưng vẫn xót xa với thằng thứ ba. Hy vọng rằng nó sẽ nhanh bình phục.

Giờ đây thân hình tròn trịa của mình trở thành cái giường cho nó ngủ. Cũng không sao cả vì tôi có thể đọc sách và viết cái blog post này.

Một Ngày Tươi Đẹp

Sáng ăn cơm sườn / Chiều ăn nước tương / Tối chung vô mùng / Nằm nghe cải lương / Hey, hey, hey, It’s a beautiful day.

Hôm nay trời nắng đẹp. Tôi không ăn cơm sườn chỉ ăn bún ốc” Không ăn nước tương chỉ ăn nước mắm xả ớt. Làm thêm một ly chè ba màu ăn mừng một thay đổi mới. Đổi thay lúc nào cũng tốt. Nó cho ta cơ hội làm lại từ đầu. Không biết tương lai sẽ ra sao nhưng có thay đổi mới có phát triển. Tôi hoan nghênh và chờ đón thay đổi mới.

Nhanh quá mới đó mà đã gần hết năm. Những ngày lễ lớn cuối năm cũng sắp đến. Hy vọng sẽ có những giây phút nhẹ nhàng và êm đẹp với gia đình. Cũng hy vọng hết năm nay, năm tới tương lai sẽ tương sáng hơn. Dù ngày mai ra sao, tôi luôn nhớ đến những lời nhạc sĩ họ Trịnh đã viết: “Đời cho ta thế đứng giữa bão tố không buồn vui.

Xếp Hiền Như Ma Soeur

Tôi mai mắn được bà xếp hiền và dễ dãi. Làm việc dưới bà hơn năm năm nhưng bà chưa hề một câu phàn nàn những khi tôi cần lấy ngày nghỉ khẩn cấp như những con bệnh hay có việc tư phải làm. Thậm chí mỗi ngày đi làm không đúng và đủ giờ bà không hề thắc mắc.

Bà tin tưởng tôi nên công việc tự tôi sắp xếp. Khi đổi ông Dean mới bà không báo cáo thẳng đến ổng mà phải qua một ông mới dưới tay ông Dean. Vì tôi dưới tay bà nên tôi có thêm một ông xếp lớn nữa. Ông ấy và ông Dean cần gì thì qua thẳng tôi. Vợ ông Dean cũng qua thẳng tôi. Rồi càng ngày ai cần thiết kế hay trang web cũng email thẳng đến tôi. Nên công việc càng lúc càng nhiều. Không cần báo cáo bà xếp cũng hiểu được công việc hằng ngày của tôi nên cũng không cản trở mà chỉ ủng hộ tôi.

Cái tốt là tôi có được cái trọn quyền quyết định. Đôi lúc phải tự mình đối phó với những người nhân vật khó tính hoặc khó phục vụ, nhất là các ông thầy dạy luật. Nhiều lúc cũng căn thẳng lắm nhưng biết làm sao đây. Công việc là thế có cái này mất cái kia. Tóm lại có được một người xếp như bà ấy là cái phước của tôi. Vì niềm tin và tình thân bà ấy dành cho tôi, tôi lúc nào cũng cố gắng để không làm bà thất vọng hoặc mất mặt. Lúc nào tôi cũng nghĩ thế nhưng chưa bao giờ tâm sự với bà ta. Tôi không thích mang tiếng nịnh bợ. Có lẽ hiểu nhau là đủ rồi không cần nói ra.

Sưng Mắt

Không biết nhìn bậy bạ gì mà mắt bị sưng to khó chịu. Ngẩm nghỉ lại chắc tại nhìn phải hình lõa thân của vợ tổng thống Trump trên báo chí.

Thứ Tư này là ngày hơi quan trọng không biết mắt sẽ hết sưng không. Nhưng chỉ là chuyện nhỏ. Mặt mủi sao thì như vậy. Họ không chấp nhận thì cũng chịu thôi.

Bác sĩ khám và cho biết tôi bị Chalazion. Cho thuốc nhỏ và dặn ngăm nước nóng hy vọng sẽ khỏi trong vòng vài tuần. Hy vọng rằng không phải đi mổ.

Sống Trong Thế Giới Nhỏ Bé

Những ngày qua tôi không đọc báo, không xem tin tức, và không tham gia vào thế giới social media. Cuối tuần tôi dọn dẹp nhà cửa, xếp quần áo, nghe nhạc, và vui chơi cùng đám nhóc, nhất là thằng Xuân. Ở chín tháng tuổi nó bò cùng nhà. Thấy gì lạ là bóc bỏ ngay vào mồm. Hai thằng anh lớn thì đam mê iPad và thích làm súng bằng Lego rồi đi bắn giặt Đức.

Tôi không còn hứng thú gì với chính trị. Đúng ra ông Trump và đảng Cộng Hoà thắng là có lợi cho cá nhân tôi. Nơi tôi làm việc đa số là dân conservative. Ông Dean của trường có quan hệ đến ông Koch. Một ông giáo viên làm việc với tôi là một trong những người đã viết những bài luận văn cho ông Trump. Hơn hết cái tên Scalia cho biết rõ trường luật nầy theo phía nào.

Tuy làm việc cho Cộng Hoà nhưng trong đời tư thì tôi thấy Dân Chủ thích hợp với lối suy nghỉ của mình hơn. Nên tôi thường cảm thấy rất mâu thuẫn giữ hai thế giới. Biết làm sao đây khi tôi mang trách nhiệm nuôi sống gia đình. Chẳng lẽ để vợ con đói để theo ý tưởng riêng của mình.

Thôi thì chuyện tương lai để ngày mai lo. Hôm nay thì sống cho hôm nay. Sống thoả mãng và với cuộc sống hiện tại. Sống thoải mái với những người xung quanh. Sống nhẹ nhàng và êm ấm với gia đình. Được như vậy là mai mắn và hạnh rồi.

Locker-Room Talk

Đán: Can I slap you in the face?
Dad: Ba không hiểu con nói tiếng Việt đi?
Đán: Can I đánh you in the face?
Dad: Cha mầy.

Ông Trùm Dâm Tặc

Hôm qua tờ Washington Post đăng lên một video clip thu lại những lời phát ngôn bừa bãi của ứng cử viên tổng thống Donald Trump. Ổng khoe khoang rằng vì ông ta là một ngôi sao nên muốn làm gì thì làm. Gặp gái đẹp chụp “lồn” cũng được.

Những ai theo dõi ông Trùm vài tháng nay sẽ không bị shock với những lời phát biểu ấy. Ông Trùm khinh bỉ đàn bà nhưng đản cộng hoà vẫn tôn sùng ông. Người tôn giáo cho rằng ông Trùm là thần thánh cứu họ ra khỏi tận thế. Họ lúc nào cũng đấu tranh cho bào thai nhưng lại không hề quang tâm đến những người mang bào thai.

Chỉ còn một tháng nữa là đến ngày bầu cử. Nhục nhã biết mấy cho đất nước Mỹ nếu ông Trùm dâm tặc trở thành tổng thống. Tôi hy vọng rằng điều đó sẽ không thành sự thật.

Contact