Trung Trung Đỉnh: Ngõ Lỗ Thủng

Quyển tiểu thuyết ngắn nói về đời sống của những nhân vật trong ngõ Lỗ Thủng gồm có anh Gù, cô gái làm điếm, vợ chồng gã tiến sĩ, và Bình (người kể chuyện). Trong ngõ Lỗ Thủng có nhiều thành phần khác nhau từ những người lao động đến những người buôn bán đến dân trí thức. Qua những lời quăng tục, những cãi cọ, những buổi nhậu nhẹt vui vẻ, và những cảnh tình dục điên cuồng, ngõ Lỗ Thủng là một nơi thú vị. Trung Trung Đỉnh viết ngắn gọn nhưng nêu ra những lỗ thủng đớn đau trong cuộc sống.

Lệ Quyên: Trịnh Công Sơn

Lệ Quyên trả bài tốt nhạc Trịnh. Giọng cô khoẻ và phát âm rõ nhưng cách hát quá hoàn hảo nên bị đơn điệu từ đầu đến cuối. Thất vọng hơn nữa là những phần hoà âm quá chán. Album không tệ nhưng cũng không xuất sắc. Lệ Quyên chỉ làm album đủ tiêu chuẩn.

Trương Văn Tuấn: Mây trắng giăng ngang lưng đồi

Để thay đổi không khí sau khi đọc hai quyển tiếng Anh khá dày (hơn 350 trang một cuốn) liên tục, tôi chuyển qua tập truyện ngắn của Trương Văn Tuấn. Câu chuyện đầu nói lên sự đau đớn của người chồng sau khi người vợ mang thai bị chết đuối. Câu chuyên kế tiếp kể về một cô làm gái trên xe lửa. Tất cả 19 câu chuyện có những nội dung đau buồn trong cuộc sống hằng ngày. Sách ngắn (dưới 200 trang) đọc cũng tạm được.

Cởi mở hơn

Nhiều lúc căng thẳng trong công việc và mệt nhọc với con cái khiến tôi hay quạu quọ hoặc nhăn nhó. Năm nay tôi muốn mình sống cởi mở hơn.

Đi làm cho dù không muốn xã giao tôi cũng cố gắng hỏi thăm qua lại. Vợ luôn nhắt nhở, “Anh bây giờ là giám đốc rồi phải ra cử chỉ một giám đốc.” Tuy chỉ có cái tên gọi thôi nhưng cũng rán. Vui vẻ được càng nhiều người thì công việc cũng sẽ dễ dàng hơn. Nghiêm ngặt quá làm gì cho mệt bản thân. Công việc cũng chỉ là công việc.

Ở nhà cũng thế nên sống nhẹ nhàng với vợ con. Hôm qua trước khi đi ngủ cả Đạo và Đán cùng nói nó vẫn yêu ba cho dù bị ba rầy la. Hai thằng này lúc nào cũng giỡn được cả. Lúc súc miệng thì hai thằng thi nhau phun từ ở sink lên gương rồi cười giỡn coi đứa nào phun cao hơn. Tôi bắt hai đứa lau cho khô rồi đi ngủ. Tụi nó cũng biết sai nên bị la mà vẫn nói là yêu ba.

Còn vợ chồng thì cũng đã sống với nhau gần 10 năm rồi nên hiểu nhau và cũng biết tật xấu của nhau. Tuy không nói nhưng tôi hiểu tình cảm vợ dành cho tôi. Vợ có thể làm cho tôi bất cứ cái gì nên tôi rất yêu và kính trọng vợ. Em là ánh sáng của đời tôi.

Về gia đình, tôi cần cố gắng gần gủi hơn. Những chuyện không vui nên bỏ qua. Tránh va chạm, tranh cãi, và nói xấu nhau. Người trong gia đình nên gắn bó và giúp đỡ nhau. Vì không biết ngày mai có còn cơ hội hay không.

Trong bạn bè, tôi cần cố gắng nhiều hơn để liên lạc với nhau. Giờ vì quá bận rộn với con cái tôi đã không còn qua lại với ai cả. Tình bạn bè rồi phôi pha theo ngày tháng.

Phan Việt: Nước Mỹ, nước Mỹ

Tập truyện ngắn của Phan Việt viết về đời sống người Việt trên đất Mỹ được mở đầu với câu chuyện sex táo bạo. Phan Việt diễn tả: “Tôi cứ đàng hoàng để cho các cô gái ve vuốt dương vật và làm tình với tôi. Tất. Oral Sex. Anal Sex. Tóc vàng. Tóc nâu. Tóc đen. Tất. Fucking America”. Tuy ngôn ngữ thô tục và câu chuyện chỉ là hư cấu nằm trong fantasy (khả năng tưởng tượng) của tác giả, đọc cũng phê phê. Bài “Cách mạng baby” rất hài, nhất là cảnh tả về công việc “baby making”. Tuy nhiên có phần ngôn ngữ tiếng Anh viết rất phô trương. Chẳng hạn như khi vợ dùng câu “Fuck thiên hạ” còn chồng thì nói vợ “Bullshit” và “Yes! Fuck you”. Dường như tác giả viết với cái nhìn của một người mới đến đất Mỹ và còn chưa nhập vào cuộc sống và văn hoá Mỹ. Tuy nhiên không phải bài nào cũng viết về sex.

Nghiện Expresso

Tôi đang bị nghiện loại Doubleshot Expresso của Starbucks. Phê chất đắng, ngọt, và lạnh. Một can rất nhỏ chỉ có 6.5 oz.Mỗi buổi sáng chơi một can trước khi đi làm. Chiều thèm quá thì chơi thêm một can nữa. Những ngày cuối tuần làm bà bốn can là chuyện thường.

Lúc đầu bà xã chỉ order trên Amazon mỗi tháng 1 case (12 can). Nhưng chưa đến một tuần là hết sạch. Tôi bảo vợ tăng cho anh 2 case đi. Thế mà hai tuần cũng hết. Thôi thì mỗi tháng uống bấy nhiêu đủ rồi. Uống hết thì đợi tháng tới.

Sáng hôm qua đang thưởng thức thì thằng Xuân đòi uống. Tôi cũng cho nó thử. Không ngờ nó hớp một ngụm lại đòi uống thêm. Bây giờ mỗi lần nó thấy cầm cái can là nó đòi ké. Nên giờ uống phải giấu nó.

Mùng hai

Sáng nay trời lạnh thấu xương không muốn dậy nhưng phải lôi tụi nhỏ đi học. Tôi còn được nghỉ hôm nay và ngày mai nên cố gắng dành cho mình những giây phút yên tỉnh nghe nhạc, đọc sách, và xem standup comedy trên Netflix. Tôi rất mê môn văn nghệ này. Nhất là được nghe những câu chuyện có chiều sâu.

Năm mới đã bắt đầu nhưng năm nay tôi chẵng có nghị quyết gì cả. Không cần kiêng ăn. Muốn ăn gì cứ ăn. Chừng nào hết ăn được tính sau. Tôi cũng chẵng có mục tiêu gì. Được sống vui vẻ nhẹ nhàng là đủ. Không cần phải đi du lịch xa. Được thời gian đọc sách và chơi với con là đủ.

Nếu có cải tiến, tôi muốn viết tiếng Việt nhiều hơn và ít sai chính tả hơn. Tôi muốn dùng những trang xã hội ít hơn và chỉ tập trung vào trang web cá nhân này. Twitter tôi đã bớt dùng rất nhiều. Facebook thì cần giảm đi nhiều hơn. Tôi muốn ít đọc tin tức chính trị hơn và chỉ đọc sách.

Chỉ vậy thôi là đủ rồi.

Trần Kỳ Trung: Giá tôi là đàn bà

Tôi thường tránh đọc những bài viết về chiến tranh Việt Nam dù cách nhìn trong hoặc ngoài nước. Nhưng khi đã lỡ đọc tập truyện ngắn của Trần Kỳ Trung thì đọc cho hết. Mặt dù tác giả viết về thời kháng chiến chống Mỹ sau năm 1975, những câu chuyện của ông nói lên những tình mẫu tử, anh em, và trai gái. Khi thoát khỏi được cái chính trị trong những bài viết, tôi thích cách viết mộc mạc và cái nhìn đời và đạo đức làm người của tác giả.

Hồng Nhung: Phố à, phố ơi…

Album chủ đề Hà Nội thứ hai Hồng Nhung thực hiện sau 20 năm. Tuy phố nay đã thay đổi (“Hà Nội giờ đây rộng lớn hơn nhiều lần / nhà máy cao nhiều tầng”) nhưng tâm hồn Hồng Nhung vẫn ôm ấp những ký ức của phố cổ. Hát lên những vẻ đẹp và sự lãng mạn của Hà Nội thì ai có thể vượt qua được Hồng Nhung. Giọng Hồng Nhung càng nồng nàn, càng dịu dàng, và càng nhẹ nhàng theo ngày tháng. Cô phát âm tiếng Anh cũng rất tốt. Tuy nhiên, lời Anh “My Dream” còn khá trẻ con. (Chắc là cô viết riêng cho hai đứa con mình.) Với phần hoà âm phối khí được đầu tư kỹ càng chất lượng, Hồng Nhung đem lại cho chúng ta một cảm xúc mới đến Hà Nội mà vẫn không mất đi những nét đẹp cũ của phố.

Nhạc phim Cô Ba Sài Gòn

Album cho bộ phim Cô Ba Sài Gòn được thu âm với ban nhạc sống nên nghe hơi bị phê. Những bài hát về Sài Gòn như “Đêm đô thị”, “Sài Gòn,” và “60 năm cuộc đời” đem chúng ta về với những âm thanh trước 1975 qua những giai điệu rock và jazz. Giọng hát khoẻ mạnh và thanh của Phương Vy trình bài những nhạc phẩm này thì khỏi chê đâu được. Bài chủ đề cũng khá vui nhộn qua tiếng hát Đông Nhi. Nhưng náo nhiệt nhất là “Tân thời” do Jun Phạm trình bài. Tôi vẫn mê mẩn những tiếng trống lốc cốc và vũ điệu twist. Hy vọng sẽ được cơ hội xem phim này.

Contact