Nhậu

Đàn ông Việt Nam nhậu vẫn nhiều. So với anh em bà con và bạn bè, tôi nhậu rất yếu. Tôi chỉ thích uống lai rai hai ba ly cocktail. Beer thì cũng không thích cho lắm dù uống vẫn được. Đây giờ bị gout tôi càng ngại uống hơn xưa.

Hôm trước thằng ở chung xóm lúc xưa rủ tôi qua nhà người bạn nó nhậu. Tuy hơi ngại nhưng nó đã nghỉ làm để đi chơi với mình chẳng lẽ mình phụ lòng nó nên tôi nhận lời. Người anh bạn nhậu của nó thì tôi không quen. Lúc chúng tôi đến nhà là chín giờ rưỡi sáng anh ta mới thức dậy vì hôm qua nhậu hơi quá chén nên ngủ nướng. Thấy tôi đến anh cũng niềm nở đón chào. Anh ra vườn chặt ba trái dừa sim và hai trái sa kê. Anh cho tôi uống một trái dừa. Hai trái còn lại anh luộc sa kê. Lần đầu được ăn món này tôi rất thích. Sa kê béo hơn khoai mì còn nước dừa thắm vào thì ngọt lịm.

Thằng hàng xóm gọi điện thoại rủ thêm được thằng hàng xóm khác chúng tôi cùng chơi chung lúc còn nhỏ. Bốn anh em ngồi sau vườn uống bia và nhâm nhi mồi (sa kê, tôm luộc, cánh gà chiên, và canh cua cá). Chỉ vài tiếng đồng hồ chúng tôi uống hết hai kết bia. Ngoài việc nhậu nhệt ra dường như cả bốn đều không có gì giống nhau. Thằng lái xe tải, thằng làm thuốc đông y, thằng buông bán, còn thằng thì làm thiết kế web. Trong bàn nhậu không có vai vế không phân biệt giàu nghèo. Chỉ có tình bạn bè thân hữu. Gì vậy dù không nhậu nỗi tôi vẫn thích được ngồi vào bàn.

Cám ơn mấy anh em đã cho tôi được những giây phút nhẹ nhàng, thoải mái, và khó quên. Xin hẹn gặp lại lần sau.

Minh Tuệ Đỗ Minh: Chiều kích tâm linh trong nhạc Trịnh Công Sơn

Tôi đã nghe nhạc Trịnh Công Sơn rất nhiều và nhận ra được những lời Phật lý trong ca từ của ông. Tôi muốn tìm hiểu thêm về đề tài này nên đã mua và đọc quyển sách của Minh Tuệ Đỗ Minh. Tiếc rằng những gì tác giả viết không làm được đều đó. Ông phân tích một bài hát của Trịnh Công Sơn bằng cách đưa vào những câu từ bài khác của Trịnh. Đọc mà tôi chẳng hiểu mục đích của tác giả là gì ngoài việc chứng tỏ ông biết rất nhiều bài của Trịnh Công Sơn.

Một Mình

Ba sống một mình trong căn nhà đơn sơ. Tuy vắng vẻ nhưng tự do. Thích đi đâu thì đi. Thích làm gì thì làm. Uống ăn ngon, ba đạp xe ra quán. Không thì ở nhà ăn mì gói cũng xong. Cuộc sống tuổi già vậy là an nhàn rồi.

Như các anh chị, bây giờ con đã có một cuộc sống riêng nhưng khác với các chị, con ở quá xa không thường xuyên đến thăm ba. Những ngày vừa qua con rất hạnh phúc được sống cùng ba. Con đã không còn oán giận hay những ác cảm về ba nữa. Ngày xưa còn nhỏ con đã không hiểu được tâm trạng của ba.

Việt Nam thích hợp với ba hơn. Nếu muốn, ba đã có thể giữ con và má ở lại nhưng ba đã không làm vậy. Ba đã tôn trọng sự quyết định của má và tương lai của con. Giờ đây mỗi người mỗi ngã và ba cũng đã chấp nhận một cuộc sống một mình. Như vậy cũng không phải không tốt. Không va chạm đến ai và không làm phiền đến ai.

Cả ba và má hai người đều có cái tánh rất cứng cỏi nên sống chung cũng không dễ. Đã hơn 80 năm vẫn không thay đổi thì giờ đây cũng khó đổi thay. Con hiểu được đều đó nên cũng không lấy làm buồn hay tức giận. Làm sao để ba má sống nhẹ nhàng vui vẽ ở tuổi già là con an phận rồi.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.” Con thật hạnh phúc và may mắn vì còn có ba có mẹ.

Điện Thoại, Xúc Cảm, và Gout

Ngày rời Việt Nam tôi để lại con tim, tâm hồn, và chiếc iPhone. Những ngày không có điện thoại di động, cuộc sống dường như nhẹ nhàng và thong thả hơn nên tôi chưa vội vàng gì mua điện thoại mới. Để xem sống không có người yêu trong tay được bao lâu.

Còn con tim và tâm hồn thì đã lấy lại ngay khi được vây về với vợ và đàn con. Tôi không bị shock như 16 năm lần trước khi thân xác thì ở Mỹ còn tâm hồn lúc nào cũng ở lại Việt Nam. Gia đình là cái nền tảng để tôi chống đỡ không để tâm hồn bị phân phối. Là một người rất yếu đuối với mối xúc cảm (emotion), tôi rất cần có sự hỗ trợ của gia đình. Tôi không còn sống cho bản thân mình mà sống cho đàn con.

Cả tháng nay từ ngày họp mặt gia đình bên vợ và thời gian về Việt Nam, tôi ăn nhậu thả cửa. Nhờ uống giấm táo (apple cider vinegar) để cầm cự. Tôi có cảm giác cái gout sắp sửa bột phát. Tôi kiêng ăn lại và tạm bỏ rượu một thời gian. Mong rằng cơn đau này sẽ qua.

Ba Thân Mến

Lần này về Việt Nam con hiểu được ba nhiều hơn. Lý do ba chọn ở lại Việt Nam xa con và mẹ con cũng có nỗi khổ riêng. May mắn hơn anh chị ở Việt Nam, con được tình thương nơi mẹ cho đến ngày hôm nay. Từ nhỏ anh chị đã mất đi người mẹ của mình. Chị Trúc Em chỉ một tháng tuổi phải rời xa mẹ.

Cho dù cuộc sống khó khăn và vất vả mấy anh chị em chúng con vẫn gắn bó với nhau. Cho dù 16 năm không gặp, tình cảm anh chị em chúng con chẳng những không nhạt phai mà còn đậm đà hơn. Tình nghĩa là một cọng dây vô hình kéo chặt lại chúng con cho dù tụi con ở bất cứ nơi nào.

Con rất vui và an tâm thấy ba được các anh chị và các cháu lo lắng và chăm sóc. Những ngày giờ bên ba tuy ngắn ngủi nhưng đã cho con gợi lại những kỷ niệm tuổi thơ được theo ba đi công trình, được cùng ba thả diều, được cùng ba đi thăm họ hàng. Giờ đây con cũng đã làm cha nên càng cảm thông được nỗi lòng của ba. Xa chúng nó có hai tuần mà con đã cảm thấy đời sống thiếu sót một phần lớn. Tim con như bị chia rẽ từng mảnh. Con không thể nào dám nghĩ đến mấy chục năm không có bọn nó.

Vì hoàn cảnh bắt buộc ba phải làm như thế. Ba thật mạnh dạn lắm. Cuộc đời ai cũng chọn cho mình một lối đi riêng. Ba đã làm những gì ba cần phải làm cho dù rất đau đớn. Nếu như con trong tình trạng của ba, con cũng không biết phải xử lý sao. Nhưng ba làm rất đúng cho sự đồng đều. Con được gần má và các anh chị được gần ba. Má đã làm rất tốt việc nuôi nấng con nên người. Các anh chị cũng thế, đã trưởng thành. Ba đã làm được việc đó.

Quốc Bảo: 50

Đã theo dõi đọc blog của anh Quốc Bảo khá lâu. Tôi thích cách viết mộc mạc, lối sống nhẹ nhàng, và những sở thích sâu đậm của anh. Được biết anh ra sách 50: Hồi ký không định xuất bản tôi tìm ngay khi đến Việt Nam. Được sách trong tay tôi đọc ngay và những bài viết rất đúng với phong cách Quốc Bảo. Viết về bất cứ đề tài nào (cha, mẹ, bà, bạn, âm nhạc, nước hoa, hay chụp ảnh), anh cũng bộc lộ được những cái nhìn rất riêng của mình. Như anh, tôi rất thích đọc. Và đây là một quyển hồi ký rất nên đọc.

Mỹ Tho: Quê Hương và Tuổi Thơ

Biết rằng giây phút chia tay rồi cũng sẽ đến nhưng tôi không cầm được nước mắt. Chỉ ở với ba không quá 10 ngày nhưng dường như tôi quen những lời nói to tiếng nhưng đầy ân cần và âu lo của ông. Làm sao quên được những buổi sáng hai cha con đẹp xe đi ăn hủ tiếu Mỹ Tho, hứng gió ở Vườn Hoa Lạc Hồng, và uống một ly cà phê sữa đá thơm ngon nơi quán cóc nhỏ.

Chuyến đi lần này tôi đã đạt được mục đích tôi đã ấp ủ từ 16 năm qua. Tôi đã được một chút thời gian tuy rất ngắn nhưng đầy ý nghĩa. Tôi được sống bên ngôi nhà mộc mạc của ba. Tuy nhiều muỗi nhưng rất thanh tịnh. Không wifi nên tránh được những tin tức hằng ngày ở Mỹ. Mổi buổi tối thấy ba say sưa xem cải lương tôi cũng vui tuy tôi chỉ thích đọc sách trước khi đi ngủ.

Về Việt Nam tôi không đi đâu cả. Lo xong công việc trên thành phố là tôi vội vã về Mỹ Tho ngay để dành thời gian bên ba và gia đình. Tình thương yêu anh chị dành cho thằng em út này vẫn sâu sắc và đậm đà như ngày nào. Chị nào cũng lo cho thằng em trai. Anh chị lớn cũng dành tình thương cho em.

Bà con chú bác cô cậu cũng thế. Ai cũng niềm nở đón thằng cháu này. Kỷ niệm ngày xưa đẹp xe qua nhà cô cậu, chú thím, và các bác ăn uống no nê vẫn không mờ phai. Hơn 30 năm sau vẫn thế. Thằng cháu này muốn ăn ở đâu món gì đều sẵn sàng cả.

Tôi thật hạnh phúc và may mắn vô cùng được tình thương yêu gắng bó của gia đình. Bây giờ tôi cũng đã có cuộc sống riêng và một thế giới riêng nhưng quê hương và tuổi thơ vẫn luôn gắn liền với tôi.

Vũ Thành An: Chuyện Tình Không Tên

Qua 15 tình thư, nhạc sĩ Vũ Thành An viết riêng cho những người yêu đã từng làm cho trái tim ông rung động và mang lại nguồn cảm hứng cho ông sáng tác những tình khúc không tên để đời. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu được những mối quan hệ đó nên đọc giả cũng không rõ những hình bóng trong đó là ai. Hơi thất vọng vì không được đọc sâu hơn về những tình khúc của ông. Quyển sách được thiết kế theo một bì thư rất đẹp. Những trang giấy màu sắc lúa mì cùng những tranh vẽ minh hoạ rất ấn tượng. Đáng tiếc cách xếp chữ (typesetting) có một vài chi tiết không đúng.

Nguyễn Hồng Ân: Để Mẹ Trọn Niềm Vui

Hát về mẹ ai cũng bộc lộ một tình cảm riêng. Với giọng hát trầm buồn truyền cảm, Nguyễn Hồng Ân gửi gắm đến mẹ những cảm xúc mọc mạc nhưng sâu lắng và ngọt ngào nhưng chứa chất. Riêng bài hát tựa đề, “Để Mẹ Trọn Niềm Vui” một sáng tác của Thông Vi Vu, Ân nâng niu từng chữ như chia sẽ tâm sự chính mình. Khi hát những câu thấp, Ân gần như nghẹn lời. Tuy là lần đầu nghe, tôi không khỏi bùi ngùi nhớ lại kỷ niệm của riêng mình qua đoạn đầu:

Có một điều tôi không sao dám nói với mẹ tôi
Chuyện mùa thi mẹ tử quê gửi cho tôi món quà
Quà là chai thuốc sóng sánh nước
Mẹ dặn dò tôi mau uống thôi
Bởi con đang học, thuốc này bổ óc đó con ơi
Dẫu không cần, tôi mân mê uống với cả tình yêu.
Nào ngờ đâu lại bị đau khiến tôi mãi nhớ đời
Rồi mùa thi ấy cũng kết trái
Mẹ nhận tin vui, vui rất vui
Nhắn lên tôi rằng thuốc thật công hiệu phải không con?

Lúc nhỏ trước khi tôi đi thi mẹ thường xào bí rợ với thịt ba rọi và tôm khô cho tôi ăn. Mẹ bảo rằng bí rợ ăn bổ óc khiến tôi nhớ dai. Tuy lúc đó không thích món này lắm nhưng tôi cũng ráng ăn. Chắc là nhờ bí rợ nên thi cuối năm nào cũng không bị ở lại lớp cho dù cả mùa học lúc nào tôi cũng ở hạng gần chót. Giờ đây ước gì được ăn lại món này do chính tay mẹ làm.

Cám ơn Thông Vi Vu và Nguyễn Hồng Ân cho tôi được gợi lại một chút kỷ niệm nho nhỏ nhưng không bao giờ quên.

Họp Mặt Gia Đình 2017

“Những hẹn hò từ nay khép lại. Thân nhẹ nhàng như mây.” –Trịnh Công Sơn

Cuộc họp mặt đại gia đình năm nay tại tiểu bang Texas có chuyện vui lẫn chuyện buồn nhưng chắc chắn là sẽ khó quên.

Trước hết xin được chia buồn cùng bác Tâm, các anh chị, và hai cháu. Bác Thịnh tuy đột ngột ra đi nhưng đã có dịp kề cận bên nhiều người thân hữu. Cái chết rồi cũng sẽ đến với mọi người trong chúng ta. Trần gian chỉ là nơi ở tạm như lời Trịnh Công Sơn đã viết, “Tôi nay ở trọ trần gian. Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.”

Tuy thể xác đã trở về cát bụi, bác Thịnh sẽ mãi mãi sống trong tim và tâm hồn của chúng ta. Nhờ những chuỗi ngày gặp gỡ hằng năm của đại gia đình, chúng ta được nghe bác kể lại những câu chuyện cũ thú vị cùng những tin tức mới sôi động. Làm sao quên được giọng Bắc trầm ấm cùng đôi mắt chớp liên tục mỗi khi bác say sưa bàn về một đề tài nào.

Hình dáng và nhân cách của bác đã in đậm vào trong tôi. Tôi hâm mộ lối sống mộc mạc của bác. Chỉ được đọc sách báo hoặc xem tin tức là thoả mãn cuộc sống. Bác không âu lo cũng không phiền muộn trong cuộc sống. Đến lúc ra đi, bác cũng nhẹ nhàng và thoải mái chấp nhận số phận của mình. Mong rằng đến lúc tôi phải ra đi cũng được suôn sẻ như bác. Xin hẹn gặp lại bác sau cõi tạm này.

Sự ra đi của bác cho tôi chứng kiến được tình cảm gắn bó của gia đình. Tuy buồn nhưng mọi người đều phấn đấu thay phiên nhau nấu những món ăn ngon, mang lại những trò chơi vui cho đám trẻ, và nâng ly cùng nhau tưởng nhớ đến người anh, người bác, và người ông trong chúng ta.

Sự ra đi của bác cũng cho chúng ta thấy được những lần họp mặt càng quan trọng hơn. Xin cám ơn những tinh thần mạnh mẽ của các bác. Tuy sức khoẻ càng lúc càng khó khăn khi đi xa, các bác không ngần ngại để đến chung vui cùng với con cháu. Sự có mặt của các bác, cậu mợ, và dì chú là niềm đáng quý. Cháu rất tán thành ý kiến về những ai hơn 70 không cần bận chuyện bếp núc nữa. Để bà tổng, chú Bích, và thế hệ chúng con lo hết. Cháu phục chú Bích. Trưa thì nướng cá còn chiều thì vừa nhậu cùng hai thằng cháu vừa nấu hai nồi phở. Có lẽ nhờ mấy cốc Don Julio nên cả hai nồi phở gà thơm và ngon.

Nhắc đến đồ ăn thì làm sao thiếu được những miếng sườn BBQ tuyệt vời của Texas (cám ơn anh Hùng), những miếng bò beefsteak tái của bác Mai, những tô bún thang đậm đà tình Bắc của bà ngoại tụi nhỏ, những món chế biến từ đồ leftover nhờ tay nghề khéo léo của chị Betty, những khay chim cút rô ti thanh đạm của anh Phúc, và không quên những ổ bánh flan hấp dẫn của chị Trâm. (Còn thiếu sót đầu bếp nào xin tha thứ vì không nhớ hết nỗi.)

Với thời gian, sức khoẻ, và tuổi tác, cơ hội để các bác cùng sum họp với các con cháu càng hiếm và quý. Gặp được hôm nay chưa chắc sẽ được gặp lại ngày mai. Vì thế tôi hy vọng các anh chị em cố gắng sắp xếp công việc và gia đình để tham dự mỗi năm. Chúng ta cùng nhau giúp sức để các bác được an nhàng bên con cháu. Công việc có bận rộn đến đâu cũng không thể thay thế được tình cảm gia đình.

Xin hẹn gặp lại tất cả mùa hè năm 2018. I love you all.

Contact