My Friend Molly

Last week I met up with Molly and she gifted me her beautiful painting titled “The Migration of Eels.” I was honored to accept the invaluable gift my kids helped pick out. They love eels, especially eel sushi; therefore, they immediately gravitated to it. What I love about this particular painting is that her vision of eels are much more colorful than the slimy creatures. If the real eels look like the eels in the painting, people would keep them as pets rather than making sushi with them. I love her imagination and I am glad to see that she is doing what she had always dreamed of. She is much happier than before.

In retrospect, Molly played a key role in my life. When I was working at Vassar College, I went through some tough times until I met someone special. Just as we started dating, she found a new job in Virginia. My heart almost crushed when she told me. I had two choices to make. I either kept working at Vassar College or I needed to find a new job in the DMV area. If I stayed I might lose what we had just started. I applied for web design positions at George Mason University and George Washington University, but I was not too optimistic because higher education always took forever to get the hiring process rolling. To my surprise though, I received a call from someone at The George Washington University School of Business just a couple of hours after I submitted my application. She asked me if I would like to schedule an interview. I came to D.C. to meet with her and some key administrative and faculty members at the business school. The interview process took the entire day. I thought I did well, but I didn’t expect a call the next day offering me a job. She wanted me to give in my two weeks notice at my current job and to come to D.C. as soon as possible. She was aggressive and I had a feeling what I was about to get into.

As I had predicted, our working relationship turned out to be testy at times. She was a challenging boss, but caring and encouraging on the personal level. After three years, the school of business had gone through some major changes. Most of us, especially Molly, were miserable. She was no longer my supervisor and we all answered to a young kid who had no clue about communications and technology. At that point, I knew I needed to move on. I ended up at George Mason School of Law and I have been happy here till this day. Molly went on to other universities including Mason, but she was still struggling to get by. She finally decided to end all of this political nonsense in the working environment and to just paint. She had a degree in painting after all. It is not easy to make a living off painting, but she seems to be doing good. I truly am happy for her.

When we met up last week, she brought a friend with her. We sat in an Irish Pub, drank gin and tonic, and reminisced on the good old days. Her friend was quite a drinker. He washed down two Martinis and countless glasses of wine. I had two gin and tonic and I was buzzing. She made my blush when she told her friend my two sentences of how my wife and I met. She recounted, “She lifted out her hand. He held her hand and she didn’t take her hand back.” Our story reminded her of her grandparents’ love story, which was also told in two sentences. Her grandpa said to her grandma, “I decided to be a priest. Then I met you.”

As we hugged goodbye, she said to me, “I love you, my friend.” I was touched. I realized that I have a friend. Even though we see each other once in a blue moon, I truly treasure our friendship. I suppose we don’t need to see each other often to be friends. Even once in a while is still good—as long as we think of each other. Until we meet again, take good care of yourself, my friend.

Dì Chín trong tôi

Dì Chín là em út mẹ tôi. Trong các anh chị em, dì là người duy nhất học đến nơi đến chốn. Dì không chỉ học giỏi mà còn chăm chỉ và nhẫn nại. Lúc mới đến Mỹ tuy đã quá tuổi cắp sách đến trường và không biết nhiều tiếng Anh nhưng dì đã không bị những trở ngại đó mà bỏ đi tâm quyết của mình vì dì nhận thức được sự quan trọng của việc học. Với sự phấn đấu không ngừng, dì học xong bốn năm đại học với bằng khoa học máy tính.

Đối với dì sống trong xã hội cần phải có học vấn mới được kính trọng. Cho nên dì luôn khuyến khích và động viên cháu chắt cố gắng học hành. Tuy lúc nhỏ không thấu hiểu được sự quan trọng của nền giáo dục, tôi chỉ biết phải đi theo con đường của dì và anh Minh và chị Hoa (anh và chị họ của tôi). Nhờ cố gắng và noi gương theo ba người này trong gia đình tôi mới có bằng tốt nghiệp bốn năm và bằng thạc sĩ hai năm. Sau này khi hiểu được sự cần thiết của học vấn tôi càng mang ơn của họ.

Là người em út trong gia đình, dì luôn lo lắng và thương yêu các anh chị của mình. Đặc biệt với mẹ tôi, dì kính trọng và biết ơn sự hy sinh của người chị lớn phải bỏ học để phụ bà ngoại việc bếp núc trong nhà để các em có cơ hội đi học. Tuy nhiên tính dì rất thẳng thắn. Có sau nói vậy hoặc nghĩ gì nói đó. Thương thì thương nhưng nói vẫn nói. Ai không chấp nhận được sự thật thì sẽ không thích dì. Còn tôi thì quý trọng cách đối xử của dì. Nhất là đối với những người trong gia đình, dì thương mới nói. Cho nên những gì dì góp ý với tôi (dù khen hay chê) tôi biết được đó là những lời lẽ từ đáy lòng. Hôm qua tôi rất vui khi thấy được một bài dì viết riêng cho tôi trên Facebook. Dì đã đọc những bài tâm sự của tôi nên đã viết để động viên tôi. Dĩ nhiên những gì dì viết hoàn toàn theo sự suy nghĩ của dì. Tôi xin được chia sẻ lại bài viết của dì trên trang blog của mình:

Đừng vì người thân hay bạn bè mà im lặng. Khi cháu nói cho họ biết sự thật những gì cháu biết mà họ vì tiền hoặc quyền lợi nhỏ nhoi nào đó mà không thấy được sự nguy hiểm sẽ đến với chính họ mà còn cả một quốc gia, lúc đó thì quá trể rồi, dù có muốn làm lại thì không thể được. Đặc biệt những người Việt của mình có lẻ vì chiến tranh triền miên khiến họ không cần biết gì nữa ngoài việc có tiền để sống sung sướng ngắn ngủi và tạm bợ họ cũng thấy vui hơn là sống theo lương tâm mà phải vất vã. Nhưng họ quên rằng đồng tiền làm ra bởi mồ hôi nước mắt của chính mình thì mới tôn tại lâu dài, ngược lại sống ví đồng tiền của kẻ khác thì sẽ khổ suốt đời về sau. Đó là luật “NHÂN QUẢ” mà ta thuờng nghe người đời nhắc tới hàng ngày trong xã hội.

Chẳng hạn như nước Mỹ hiện nay luôn gặp những điều không tốt kể thư Khi Trump lảm Tổng thống. Dì thuờng nói với ông xả dì rắng sở dỉ nước Mỹ bị chia rẽ đó là hậu quả của nước Mỹ nhận lấy sáu nhiều thế kỷ làm điều tội lỗi mà họ không thấy.

Nếu dựa vào lịch sử của nước Mỹ thì cháu sẽ thấy: Trước hết khi người Mỹ từ Âu châu đã bỏ đất nước họ để tìm đến đất nước phì nhiêu mầu mỡ nầy họ đã được người bản xử giúp họ trong mùa đông giá buốt không có thức ăn và được người bản xứ giúp đở họ và cứu họ sống qua những ngày băng giá lúc họ bước chân đến mảnh đất nầy. Vậy mà họ đã quên ơn mà trái trại giết những kẻ cứu họ.

Kế đến là người Việt nam mình mất nước đã phải ra đi để tìm nơi an bình sinh sống thì phải chết gì sóng biển hoặc đói khác khi lạc vào những khu rừng không có thức ăn nên phải chết đói.

Cũng chỉ vì họ chỉ nghĩ đến quyền lợi của chính họ mà đã giao đất nước Việt Nam cho Tàu Cộng để đổi lấy có được kinh tế giàu có do Trung Cộng đông dân nhân công rẻ, nhưng họ cũng không hưởng được suốt đời được. Vì Tàu Cộng nó đâu có ngu, chẳng qua lúc đó nó còn nghèo nên nó chịu đựng thế thôi. Chứ hiện nay bọn chúng đã ăn cắp các kỷ thuật công nghệ tân tiến của Mỹ rồi thì bọn chúng đâu còn sợ Mỹ nữa.

Mỹ lúc nào cũng cho mình là số “1”, nhưng thật sự hiện nay thì Mỹ không hẳn là số một nửa rồi. Các bọn tư bản nó chỉ muốn bốc lột sức lao động của kẻ nghèo để làm giàu cho chính chúng mà thôi. Nếu cháu nhìn hai chị của cháu hiện đang làm lao động cho các hảng xưởng của Mỷ cháu có thấy không?

Còn rất nhiều chuyện nhưng vì không có thì giờ nên nếu có dịp dì sẽ kể thêm. Dì rất mừng khi thấy cháu nhận thấy được những gì hiện nay đang xảy ra ở Mỹ. Người Việt mình có câu “ĂN HIỀN Ở LÀNH” thì không bao giờ sợ khổ.

Chúc cho gia đình cháu luôn luôn được mạnh khỏe và các con của cháu luôn luôn ngoan ngoản và học giở nhé

Tôi cám ơn những lời chân thật của dì. Giờ nghĩ lại lần cuối tôi gặp dì là lúc dì dự tiệc cưới của tôi. Thấm thoắt đã 12 năm rồi không gặp dì và dì cũng chưa hề gặp bốn thằng con của tôi. Hy vọng sẽ có cơ hội gặp gỡ lại dì trong một ngày gần đây. Xin chúc dì dượng luôn khỏe mạnh.

Me and My Nephews

When my mom, my sister, and I migrated to America, we lived with my oldest sister, who sponsored us, and her family in Willimantic, Connecticut. I was eleven and my two nephews were a few years younger. I didn’t know much English and they hardly spoke Vietnamese. We got along most of the time and fought once in a while. They fought each other more. A few months later, we moved to Lancaster, Pennsylvania.

In retrospect, I wonder how my life would have turned out if we lived there. Would I ended up dropping out of high school, hanging out with crackheads, and cussing every other word? Or could we helped guiding them toward a better future? It probably would have been more of the former than the latter.

I love my nephews and we get along better now than when we were kids. We had a wonderful time together, but our lives diverted after I moved to Lancaster. A few years later, they would come visit us over the holidays and I noticed a change in them. They seemed angry. They used loads of profanity. They talked about having a crew in school so that no one could fuck with them. A few years went by, they smoked when they visit us. I was horrified, but I didn’t feel like it was my business to tell them not to smoke. The probably wouldn’t listen to me anyway.

We grew further apart, but we could always bond over our love for hip-hop. For me, rap music has always been an art form. I appreciated the lyricism, but I always separated the music from reality. Other than wearing baggy jeans, I never picked up the hip-hop lifestyle. I never let the braggadocious, misogyny, and profanity affected me. They, on the other hand, were influenced by rap. They emulated the hip-hop lifestyle, particularly in the way they talk.

Now we are grown-ass motherfuckers in our late 30s and early 40s. We have wives and kids, but we have not become fully adults ourselves. I don’t use profanity when I talk, but I still use plenty in my writing. Cussing doesn’t come easy to me in conversation, but it seems so fucking natural to them.

We choose our own path and how we live, but we are still family at the end of the day. I love them and support them as much as an uncle can. I do miss the good old days.

Tình cậu cháu

Dạo này tôi thường gọi điện thoại tâm sự với thằng cháu. Tuy vai cháu nhưng nó chỉ nhỏ hơn tôi ba tuổi. Tưởng đâu về Việt Nam đổi đời nhưng chỉ sau hai tháng nó đã một mình trở về Mỹ. Không vợ con, không nhà cửa, không còn gì cả. Hiện giờ nó ở với mẹ nó.

Sợ nó buồn chán nên gọi điện thoại hỏi thăm tình hình của nó. Thằng này sinh ở Mỹ tiếng Việt thì không rành còn tiếng Anh thì nói như dân rapper. Có lẽ ảnh hưởng bởi hip-hop. Tuy câu nào nói ra cũng chửi thề nhưng nó là một thằng có tình nghĩa. Tôi hâm mộ cách nói chuyện thẳng thắn của nó. Nghĩ sao nói vậy không sợ mất lòng người khác. Tôi chỉ có thể dùng đến trang blog này để nói những gì tôi không thể nói.

Nó bảo rằng nó muốn được giống như tôi bây giờ. Có việc làm ổn định và sống thoải mái bên cạnh vợ con. Mỗi người có mỗi hoàn cảnh khác nhau. Tôi khuyên nó đừng suy nghĩ gì nhiều cố gắng tìm việc làm rồi rước vợ con về đoàn tụ. Chuyện đó không có gì khó. Làm bao nhiêu ăn bấy nhiêu.

Đồng thời tôi cũng chỉ ra cho nó trong cái hỏng củng có cái tốt. Bù lại không được ở bên vợ con thì được ở bên mẹ. Dùng cơ hội này chăm lo cho mẹ nó. Từ ngày ly di chồng, mẹ nó đã sống một mình trong cô đơn. Hãy dành thời gian với mẹ. Đừng như tôi. Giờ đây cuộc sống của tôi cũng tạm ổn định nhưng tôi vẫn không yên lòng vì không được cơ hội ở bên cạnh mẹ để lo lắng cho mẹ.

Hy vọng nó hiểu được những gì tôi nói. Cuộc đời này là thế một cánh của này khép lại thì một cánh cửa khác sẽ rộng mở.

My Sweet Lady

I drink every evening to calm myself. Life is getting way too hectic and I simply can’t keep up anymore. It is depressing, but I can’t let myself falling into depression. I have responsibilities and dependencies. Even when things get tough, I know I will be fine because I have someone by my side.

She is the superglue that holds our family together. In addition to her demanding job, she makes sure we have food, happiness, and love. She takes great care of our kids, her mom, a family member, and me. From vacation spots to the kids’ academics and activities, she does all the planning and the registering. I just follow her lead.

I would love to brag about my manhood, but I know my mentality is nowhere as strong as her. After Đạo and Đán, I could not wake up in the middle of the night with Xuân and then Vương. She took up the daunting task of nursing them and soothing them back to sleep. I asked her, “How do you do it?” She often responded with the Nike’s slogan: “Just do it.” I asked her if she ever felt depressed and she replied, “I don’t have time to think about it.”

She is much kinder than me. Sometimes her kindness makes me feel like an asshole. She must have inherited it from her mom who is one of the kindest women I have known. She is also a confident woman. She either has no jealous bone in her or she understands that no other woman would want this piece of shit. With my social awkwardness, I often sit back, drink, and behave. Then again, no need to shop around because I have the good stuff at home. Throughout our marriage, I treasure the trust between us the most. I would never do anything to break that trust.

I am very fortunate to have her in my life. I know I haven’t told her how much I appreciated her. Only alcohol could get these feelings and words out of me. I am not an alcoholic. I know my limit.

Bạn hàng xóm

Tôi và Tắc chơi với nhau lúc nhỏ. Nhà tôi ở cạnh nhà Tắc. Ngày xưa không có iPad như bây giờ nên chúng tôi thường lê la trong xóm. Hết tán u đến bắn bi. Hết thả diều đến tạt lon. Hết đánh cờ Tướng đến đánh Tiến Lên. Hết thục bida (ai thua trả tiền giờ) đến bấm trò chơi điện tử (Contra). Làm sao quên được những buổi chiều mùa hè cùng nhau lội bộ ra vườn hoa Lạc Hồng học bơi hoặc những buổi tối bới một tô cơm ra trước nhà vừa ăn vừa nghe Dì Ba (mẹ Tắc) kể những câu chuyện ma rùng rợn nhưng đầy hấp dẫn. Những ký ức đẹp của tuổi thơ mỗi khi nhớ đến đều khiến tôi bùi ngùi.

Nếu như còn ở Việt Nam chắc chắn rằng Tắc đã là đứa bạn hàng xóm thân nhất của tôi. Chúng tôi đã có nhiều chuỗi ngày vui vẻ của thời ấu thơ. Nhưng mười tuổi tôi xa quê hương và có cuộc sống mới. Hai thằng bạn cũ cùng xóm ngày nào giờ đã sống trong hai thế giới khác nhau. Tôi không biết cuộc sống của Tắc ra sao. Còn tôi thì vất vả trên xứ lạ quê người. Không bạn bè che chở. Không biết tiếng bản xứ. Không hòa nhập được với cuộc sống mới. Đó là những chuỗi ngày tôi nhớ quê hương vô cùng.

Ngày tháng rồi cũng nhanh chóng trôi qua. Sau mười mấy năm xa cách tôi trở về Việt Nam năm 2001 sau khi tốt nghiệp đại học. Gặp lại Tắc, tôi vui vì Tắc vẫn nhớ đến thằng bạn cũ ngày. Tuy tôi và Tắc hoàn toàn khác biệt nhưng chúng tôi vẫn thân nhau như lúc nhỏ, nhất là mỗi khi ngồi vào bàn nhậu nhắc lại chuyện xưa. Tôi trở về Mỹ kiếm công ăn việc làm và xây dựng mái ấm gia đình. Thời gian lại thấm thoát trôi qua.

Hai năm trước tôi về lại Việt Nam sau mười sáu năm xa cách. Tôi đã có gia đình và có con còn Tắc vẫn độc thân. Cho dù thời gian khá dài nhưng chúng tôi vẫn thế. Tình bạn vẫn không nhạt nhòa. Tắc lấy ngày nghỉ đi uống cà phê, ăn hủ tiếu Mỹ Tho, và đưa tôi đi nhậu cùng bạn bè. Với tôi những giây phút ấy nhẹ nhàng nhưng đậm tình, đơn giản nhưng đáng nhớ. Tuy sống ở Mỹ đã hơn 30 năm nhưng trái tim và tâm hồn tôi vẫn còn Việt Nam. Tôi hy vọng sẽ trở lại quê hương mình một ngày gần đây. Cám ơn Tắc vẫn còn nhớ đến thằng bạn hàng xóm này. Tuy nhà tôi giờ đây đã không còn nữa nhưng đường Nguyễn Huệ vẫn luôn là xóm của tôi mặc dù chỉ trong ký ức.

Anh đã lừa dối tình cảm tôi

Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Mỹ là vào mùa đông. Đêm hôm đó tiểu bang Connecticut lạnh thấu sương. Khi chúng tôi rời sân bay ra xe tôi run cầm cập bỗng nhiên có chiếc áo coat to và nặng phủ lên người tôi. Anh cho tôi một cảm giác ấm cúng tôi không bao giờ quên.

Từ đó tôi xem anh như người anh cả. Tôi đi học không biết một chữ tiếng Anh. Anh nhờ con gái của người bạn anh giúp đỡ tôi thế nhưng cô ta chưa bao giờ chào tôi một lời. Tôi đem bài tập về nhà không biết làm anh giúp tôi. Có những lúc không kịp giờ anh đem bài tập vào sở làm để hoàn tất vào giờ giải lao.

Tôi quý trọng anh. Tuy anh nói năng hơi “ta đây” nhưng tôi thấy được sự chân thật của anh. Anh luôn bênh vực tôi mỗi khi hai thằng con của anh ăn hiếp tôi. Có lần anh và chị tôi cãi cọ nhau, anh đến xin lỗi mẹ tôi. Trong tôi anh là người con rể rất tốt. Anh lo lắng cho mẹ vợ và luôn cả em vợ.

Từ nhỏ tôi đã không được gần gũi ba nên tôi xem anh như là người đàn ông trong đời tôi. Anh thích ăn nhậu và ca hát, tôi cũng thế. Anh xã giao rộng rãi và hoạt bát nên chị tôi thường ghen tuông. Anh quen nhiều bạn bè nhưng chị tôi chỉ muốn anh ở nhà với vợ con. Rồi cuối cùng anh chị cũng chia tay. Tôi đau lòng vì đã mất đi một người anh tốt.

Từ khi anh chia tay với chị tôi, tôi không còn liên lạc với anh nữa nhưng trong thâm tâm tôi lúc nào cũng nghĩ đến anh. Chị tôi đã đánh mất tình cảm của hai anh em tôi. Vài năm trước khi nhận được friend request của anh qua Facebook, tôi mừng rỡ và đồng ý ngay. Tôi xem timeline của anh được biết anh đã về Việt Nam cưới vợ mới và cũng có thêm một đứa con trai rất dễ thương. Càng đi sâu vào những phần comment thì tôi thấy những lời chửi bới của các chị viết rằng anh đã lừa gạt họ. Gần đây người thân cho biết anh tuy đã có vợ con nhưng vẫn lăng nhăng với những người đàn bà khác. Và như thế tôi mới nhân thức rằng cả tôi là con trai còn bị anh gạt gẫm tình cảm huống chi là các chị.

Những tình cảm anh dành cho tôi đã ảnh hưởng đến cuộc đời của tôi. Tôi đã noi gương anh đặt tình cảm trên hết khi đối xử với những người chung quanh. Không ngờ rằng những gì anh làm đều giả dối cả. Mẹ đã nhìn ra được từ sớm và đã cảnh cáo chị tôi nhưng cả tôi và chị đều không tin nên giờ đây cả hai mới bị tổn thương. Dĩ nhiên là chị bị nặng nề hơn tôi nhiều. Chị đã hy sinh cuộc đời mình cho anh và hai con. Cuối cùng thì vẫn cô đơn một mình.

Tôi thì cũng đã quên dần. Coi như một bài học về tình cảm. Giờ đây tôi không dễ dàng trao tình cảm của mình đến bất cứ ai. Vì tôi biết mình quá yếu lòng và sẽ dễ dàng bị đau đớn. Đó không phải là lỗi của anh mà là do tôi tự trút lấy.

Anh Tám

Lúc về Việt Nam tôi được biết anh Tám là người bạn của ba. Tôi không hiểu rõ vì ba cứ giỡn rằng, “Coi như của xí được.” Anh mời tôi và anh chị tôi đến nhà ăn tối. Anh và bà xã làm nhiều món ngon. Anh em cùng nhau ăn nhậu hát karaoke rất vui. Đó là những giây phút tuy đơn giản nhưng khó quên.

Lúc về lại Mỹ, anh thường gọi điện thoại cho tôi qua Facebook Messenger mỗi cuối tuần. Anh kể cho tôi nghe mỗi tuần anh đến thăm ba tôi hai hoặc ba lần. Hai người rủ nhau đi ăn và uống một hai chai bia. Anh tâm sự rằng anh mồ côi ba từ nhỏ nên anh quý ba lắm và coi ông như người cha.

Tôi cảm động lắm và cám ơn anh đã dành thời gian đến với ba tôi. Tôi bây giờ ở xa và rất ít cơ hội được gặp ba. Lần về Việt Nam đó rất ý nghĩa nhưng tôi lại không để ý đến tình cảm của anh và ba. Anh ngại tới lui nhiều vì sợ người ta nói anh nịnh Việt kiều.

Tuy gặp nhau không nhiều và chúng ta không dòng họ, tôi quý mến tình cảm anh dành cho ba tôi. Lần sao có dịp về Việt nam bảo đảm anh em mình không có khách sáo nữa. Ba có được người bạn (người con) ở bên cạnh lúc tuổi già là quá quý rồi. Tuy là con ruột, tôi chưa từng chăm sóc cho ba được như anh. Đừng ngại thiên hạ nói gì. Hãy làm những điều từ trái tim và lương tâm của mình.

Tôi hổ thẹn lắm. Tuy cha anh đã mất nhưng anh có thể tìm được tình thương của người cha. Cha mẹ tôi còn sống mà tôi lại không ở gần để lo lắng cho họ. Lúc có thì không biết quý. Mất rồi hối tiếc thì quá muộn màng. Nhưng trong cuộc sống không cỏ thể có được hết tất cả. Tôi chỉ biết sống sao cho thật tốt với những gì đang có bên cạnh mình.

Thằng hàng xóm

Tôi và nó chơi với nhau rất thân lúc còn ở Việt Nam. Nhà nó kế bên nhà tôi. Nhắc lại quá khứ thì cũng có cái vui cũng có cái buồn. Thỉnh thoảng tôi vẫn bị nó ăn hiếp nhưng chuyện con nít tôi không trách nó.

Mấy lần về Việt Nam nó vẫn chào đón tôi rất niềm nở. Tánh tình của nó dễ thương và hoạt bát. Dường như nó đã quên hay không còn muốn nhắc nhỡ đến chuyện xưa nữa. Hai năm trước khi tôi về Việt Nam nó vẫn rủ tôi đi nhậu. Giữa tôi và nó nếu như không nhậu thì chắc không còn chuyện gì khác để nói vì hai đứa chúng tôi tuy lớn lên cùng xóm như đã sống hai thế giới khác nhau.

Hôm qua nó gọi điện thoại hỏi thăm vì thấy trên Facebook tôi đăng hình thằng con trai thứ tư. Nó thì vẫn còn đọc thân. Vẫn ở cùng một người mẹ và hai người ăn lớn vẫn chưa có vợ. Nó thì ngày thường đi làm cuối tuần đi ăn nhậu và đăng hình đồ ăn lên Facebook. Hôm qua tôi nói với nó rằng tôi ngưỡng mộ cuộc sống độc thân của nó. Nó cũng thú thật độc thân thì cũng có cái vui và cũng có cái buồn. Sau khi nhậu xong về nhà ngủ một mình cũng cảm thấy rất buồn.

Trong cuộc sống ai cũng có những nổi khổ riêng cả. Dường như tôi sống không bao giờ với lý trí nhất định. Tôi vẫn sống với một chút mơ hồ không muốn biết đến tương lai. Sống tới đâu lo đến đó. Những công việc thiếu suy nghĩ tôi đã làm đã dem đến những phiền muộn cho chính bản thân và luôn cả cho những người xung quanh.

Còn độc thân một người làm một người chịu. Khi có con cái rồi thì một người làm nhiều người chịu. Tôi không muốn phải ảnh hưởng đến tụi nó. Ngày xưa những mối tình đến rồi đi quá dễ dàng vì không có gì để ràng buộc cả. Nghĩ lại thấy mình thật khờ dại. Sao phải đau buồn khi người ta quây lưng không hề hối tiếc. Nhưng cũng may là mỗi lần vấp ngã đã khiến cho tôi mạnh mẽ hơn.

Ngày xưa mẹ tôi thường nhắc nhỡ với chị rằng cha mẹ con cái mới là ruột thịt. Chồng vợ vẫn là người dưng. Lúc trước tôi cảm thấy lối suy nghĩ đó khá hẹm hồi và ích kỷ nhưng giờ đây cũng có lý. Thực tế là như thế. Không muốn tin cũng không được.

Tôi không còn tự tin mình đem lại hạnh phúc và vui vẻ cho người khác. Tôi vẫn tin rằng một ngày nào đó người mình yêu thương nhất cũng sẽ ra đi không hề hối tiếc. Thôi thì cứ sống với lý trí mơ hồ. Như thế mình mới không cảm thấy sự thật quá phũ phàng.

My Beautiful Nephew

The other night I stumbled across some of my nephew’s photos and video on Instagram. My fifteen-year-old nephew has grown up so fast that I could barely recognize him. He has gorgeous makeup and a style of his own. He has a talent for design and fashion. I am glad that he can use both to express himself.

When he first came up, I gave him my unconditional support. My mom and his mom are still giving me grief about it. Every time we talk, they still blame me for encouraging to “getting worse.” I understand their traditional perspective and I know that they love him with all their hearts, but I have no regret of my support. I have to explain to them again and again that he is not going to change; therefore, we must embrace him and be there for him.

My deepest concern is bullying. I was a target just being an Asian kid. I can’t even imagine what he has to go through being a gay/drag Asian kid. He has to fight a much tougher battle than I had; therefore, I understand the challenges he has to face. I hope that he will stay strong and do not let the bullies and the trash-talks get to him. He can always reach out to me. I am there for him anytime.

I used to be weak and ashamed of who I was and I was afraid of not fitting in. I am glad that my nephew can truly be himself. He is beautiful and he knows it.

Support