Dedicated to Đán

To celebrate Đán’s “đầy tháng” (full month), I put together a short slideshow as a special dedication to my second son.

Similar concept I used for my first son, Dao’s, this slideshow features black-and-white photos with a short jazz sampling. This time around, I used Stacey Kent’s rendition of “What the World Needs Now is Love” to support the images.

When I heard this song for the first time, which was a few months ago, I was going through some dramas. The world around me seemed to be very cold and lacked compassion and the song was just what I needed to lift me up. I also thought of my second unborn whenever I listened to the tune. What the world, at least my own world, needs now is a lovely boy and that’s how I selected the tune for this slideshow. It’s a perfect complement.

Happy full month my love!

Quang Tuấn – Chiều Vàng

If music were his spouse, Quang Tuấn is a faithful man. He doesn’t cheat because he makes no attempt on experimenting with new styles. As a result, his work is very predictable. Even without listening to his new release Chiều Vàng, anyone who has heard of Quang Tuấn previous works would get a sense of how he would sing the songs.

On the positive side, Quang Tuấn’s dedication on nurturing the relationship with music and honing his skills paid off. He delivers “Tình Rơi” (Hồ Đăng Long) with a flawless effort. He rides the semi-classical arrangment with poise and elegant. His rendition of “Đường Xa Vạn Dặm” (Trịnh Công Sơn) is damn near perfection as a homage than a reinterpretation. Staying with the written melody worked out well in those cases, but Quang Tuấn could learn a thing or two from his mentor Tuấn Ngọc on the subtlety of flying off notes on “Xin Trả Nợ Người.”

While some of the jazzy arrangements add a bit of new flavors to the classic tunes, Quang Tuấn’s dead-on interpretations, like “Chiều Nay Không Có Em” (Ngô Thụy Miên) and the title track, are a tad tiring. “Đoá Hoa Vô Thường (Trịnh Công Sơn), which clocks in nine and a half minutes, gets worn out even with some uptempo switch-up.

For an independent production, Chiều Vàng is a commendable effort. At the same time, Quang Tuấn has complete creative freedom to do whatever he wants and to break himself out of the box.

Công Lâm – Chàng Trai Việt

From the opening title track to the closing “Hồn Việt,” (both written by Minh Châu), Chàng Trai Việt is indeed a patriotic album. With his charming, authoritative tenor, Công Lâm effortlessly navigated through epic-orchestrated pieces including Phạm Đình Chương’s “Tiếng dân chài” and Phạm Duy’s “Áo anh sứt chỉ đường tà.” Yet, the success of the album isn’t just his voice alone. It’s the combination of right song choices, strong supportive from backup vocal groups and excellent musical arrangements. Chàng Trai Việt is well-crafted and well-thoughtout. Definitely worth experiencing from start to finish.

Khánh Phương – Nước Mắt Vì Sao Rơi

Like most marketable pop releases in Vietnam, Khánh Phương’s Nước Mắt Vì Sao Rơi is packed with catchy melodies, contagious hooks and chuckling lyrics. Just pick out any tune on the album and you can figure out the formula. The chorus on “Nếu Không Có Anh Ta” goes: “Nếu không có anh ta em có thấy buồn không? / Lúc trống vắng cô đơn hãy nhớ anh một lần.” Who wouldn’t get a giggle out of conversational lines like that?

But what makes Khánh Phương stands out is his charming, gruff voice combined with his carefree swagger in delivering the words. He’s a reminiscent of Tuấn Hưng in his “Tình Yêu Lung Linh” hey-days. (Tuấn Hưng sings like he had taken doses of Zolpidem nowadays.) Khanh Phuong, on the other hand, sounds energetic on a mid-tempo groove like “Lựa Chọn Một Hạnh Phúc” and so damn sincere on puppy-love, slow jams like “Đừng Hỏi Vì Sao,” particularly on the hook: “Lúc mới khi yêu sẽ buồn lúc mới khi yêu sẽ vui / Lúc mới khi yêu sẽ nhớ / Đến lúc con tim đổi thay chẳng biết được vì sao đổi thay / vẫn thương vẫn yêu vẫn nhớ nhưng nhớ thương chỉ trong vài giây.”

The album loses its strength when he gets too Chinese-sounding on “Người Ra Đi Vì Ai” and “Hãy Ra Đi Nếu Em Muốn.” Nevertheless Nước Mắt Vì Sao Rơi has its shining moments before fading away in the fast-changing pop scene.

Tình yêu mong manh

Vợ chồng chung sống với nhau hơn chục năm vẫn ly dị. Điều đó sảy ra càng dể dàng nếu đôi bên không có gì ràn buộc lẫn nhau. Nếu chỉ có tình yêu tình không thể có hạnh phút suốt đời vì tình yêu quá mong manh. Một khi tình yêu đã đi thì không thể giữ được. “Tình yêu đến em không mông đợi gì. Tình yêu đi em không hề hối tiếc.” Nghe thật phủ phàng nhưng đó là sự thật.

Tình yêu rồi cũng sẽ phai theo ngày tháng. Chỉ có sự tôn trọng và trách nhiệm mới có bền lâu. Có lẻ khi đã có con thì lối suy nghỉ của tôi về tình yêu đã khác hẳng. Cho dù hai người không còn yêu nhau đi nữa, họ vẫn chia sẽ với nhau những niềm thương. Niềm thương yêu ấy càng to lớn hơn cả tình yêu. Tình yêu ta có thể trao cho nhau rồi cũng có thể lấy lại được. Nhưng khi mình đã tạo ra một người khác mình không thể nào quây mặt bỏ đi. Không có đứa trẻ nào tự nguyện ra đời để chịu khổ cả.

Đang xem vỡ tuồng In Love We Trust.

Viết tiếng Việt

Dạo này tôi cảm thấy thích viết bằng tiếng Việt. Có lẻ đã bỏ quá lâu (từ lớp 5) nên viết sai chính tả nhiều và cách viết thì lại quá quê mùa. Bà xã đọc xong bảo tôi nên đi học lại tiếng Việt. Đúng vậy chắc mai mốt cả 3 cha con điều đi học tiếng Việt luôn một lúc.

Có một cái lợi viết sai chính tả thì Google dịch cũng lụi luôn nên có viết ra những điều nhại cảm cũng không thể nào hiểu nổi. Đáng lẻ ra phải mở phần “ý kiến” để các bạn đọc sủa chữa dùm. Nhưng tôi cảm phần ý kiến đã không còn tồn tại trên blog nữa. Những cuộc chuyện trò đã chuyển qua Twitter hay Facebook. Tuy vậy nhưng tôi vẫn thấy blog là một nơi riêng tư để trải bày tâm sự.

Có nhiều lúc tôi cũng lơ là với phần ý kiến nhưng các bạn vẫn có thể gởi email đến cho tôi. Tôi cảm thấy email vẫn thân mật hơn. Cám ơn một người chị tuy chưa từng gập mặt nhưng rất quang tâm đến tôi. Luôn email động viên và an ủi lúc tôi gặp khó khăn. Mông rằng một ngày nào sẻ gặp được chị.

Ngày nhẹ nhàn

Hôm nay và ngày mai nhà trẻ đóng cửa để ăn mừng năm mới của người Do thái. Bà xã bận công việc nên tôi lấy hai ngày phép để trông con mặc dù thứ tư tuần tới là ngày cuối cùng cho việc làm hiện tại. Xếp mới nhất (xếp thứ ba của tôi trong vòng sáu tháng) cũng thông cảm.

Sáng nay dậy cũng sớm nhưng hai cha con nằm xem iPod đến mười giờ. Đạo muốn đi xe lửa ở trong mall nên hai cha con mới xuống dường. Đánh rang, thai đồ, ăn sáng xong và khi láy xe đến nơi khoảng 11 giờ thì Đạo đã thăng. Đành láy về nhà lại rồi bê cả con lẩn ghế vào nhà để con ngủ tiếp. Tôi cũng nằm ghế sofa suy nghỉ vớ vẩn nhưng rồi thiếp đi được một tí.

Đến 2 giờ Đạo mới dậy. Đói meo ruộc nên hai cha con dắt nhau ra Chipotle ăn trưa. Hai cha con đá sạch tô burito thịt bò. Đạo ăn ngon lành cơm, đậu và rau. Tôi cũng làm thêm một ly margarita. Ăn xong no nê, chúng tôi kéo nhau vào mall lại.

Đạo rất thích được đi xe lửa chạy vòng trong mall. Hôm nay ngày thường nên không có ai đi cả. Ông tài xế cũng định nghỉ luôn thì thấy có hai cha con. Vì biết Đạo là khách quen nên ổng cũng láy. Nguyên một đoàn xe chỉ có hai cha con đi thôi. Đoạn đường chạy rất ngắn. Một vòng chừng hai phút nên mỗi chuyến được hai vòng.

Tuy thời gian rất ngắn ngủi như tôi cảm thấy rất bình thản. Nhìn con ngồi yên rất hồn nhiên làm tôi cũng thấy thoải mái và nhẹ nhỏm. Tôi định trả thêm 20 đồng nửa để hai cha con được thêm 8 vòng thư giản nhưng thôi để cho ông tài xế nghỉ.

Chỉ cần những giây phút như vậy đối với tôi hiện bây giờ thật sự quá hạnh phúc. Tôi rất mông ước được có thể trở lại tuổi âu thơ như Đạo nhưng điều đó không thể nào được. Thôi thì tạo cho con được những ngây phút thơ ngây và hồn nhiên đó để sau ngày nó không núi tiếc như mình bây giờ.

Thế lực

Bốn năm trước, khi tôi mới nhận công việc bây giờ, tôi xin xếp cho tôi ở lại chổ củ thêm hai tuần nữa để tôi làm xong công việc dang dở, nhưng xếp nhất định không chịu. Lúc đó tôi đã cảm thấy không ổn nhưng đã leo lên lưng cọp rồi thì đành phải cởi thôi.

Trông suốc mấy năm liền xếp rất khác khe từ giờ vô làm cho đến mỏi thứ lặc vặc. Xếp cần đưa thư hay sữa chửa máy vi tính điều lôi đầu tôi ra. Trong công việc là như thế nhưng con người xếp cũng rất cảm tình. Lúc đó xếp chỉ dưới quyền chủ nhiệm khoa. Một trong ưu điểm của xếp là biết chọn người. Hai người xếp nhận vào đều rất giỏi trong công việc của họ. Tôi rất thích làm việc với hai người ấy tuy tôi đã hết kiên nhẫn với xếp.

Một năm trước, trường đổi chủ nhiệm khoa mới. Lúc đầu xếp rất tận tình nhưng rồi lại ray ra xít mít và không hạp. Xêp bị tước chức. Nhóm chúng tôi luôn cả xếp điều bị anh chàng trẻ tuổi hơn cả tôi cầm đầu. Anh chàng chẵng có kinh nhiệm gì cả. Làm cao là nhờ trung thành với chủ nhiệm khoa mới.

Xếp quá bức rức vì bị ép vào một góc. Không có thế lực và bị cát tiền chi tiêu trong công việc. Mỗi chi phí điều bị kiểm tra. Xếp xăn lùng việc mới mãi nhưng vẫn không được vì tuổi tác. Có những lúc xếp đã rơi lệ khi tâm sự với tôi. Nhớ ngày nào xếp to tiếng mà bây giờ trông thê thảm. Tôi và một đứa làm chung coi như đã được thoát nạn nhưng tôi vẫn không an tâm. Không biết xếp ở lại sẽ như thế nào. Mông rằng xếp cũng sẽ được giải thoát một ngày gần đây.

Gần mười năm trông nghề tôi mới thấy được thế lực của thế lực. Lúc trước cứ nghỉ mình làm tròn công việc là đủ rồi cần gì phải dính líu đến chính trị. Thế lực đã cho thấy tài năng rất nhỏ mọn. Chỉ cần theo phe là được đưa lên cho dù mình chẳng biết gì trông nghề cả. Một bài học thật đáng nhớ.

Đầu óc không ngủ yên

Mấy tháng vừa qua đầu óc tôi như cái máy chạy mãi không ngưng cho dù đã quá mệt mỏi. Tôi vật lộn với công việc và đời sống. Có lúc muốn buông xui tất cả nhưng bây giờ trách nhiệm đã không cho tôi lẩn trốn. Cũng mai trong lúc tôi tuyệt vọng nhất trong việc làm thì tôi cũng được cứu vớt. Cơ hội đến thật bất ngờ trong lúc tôi chưa kịp đi tìm. Có lẻ mọi việc đã an bài theo số mạng.

Kể như một gánh nặng đã được giải thoát nhưng tâm trạng tôi vẫn chưa được yên. Đầu óc vẫn cứ cảm thấy phiền muộn. Tôi nghỉ một tuần trước khi vào công việc mới để lấy lại thăng bằng. Tôi muốn được yên tịnh và tập trung. Tôi liền nghỉ đến chùa. Vân, có lẻ chùa là nơi tốt nhất để thư dản và để tịnh tâm.

Trong đời sống có lẻ tôi cũng cần có thay đổi mới. Cũng mai cuối năm sẻ có thêm một thằng Cu thứ hai. Tôi tin chắc rằng nó sẽ thay đổi đời tôi. Đó là điều tôi rất được mông đợi.

Le Cat Trong Ly

Le Cat Trong Ly and Esperanza Spalding share some similar characteristics: they are young and talented; they play a string instrument; they write and sing their original songs; they have their own musical style; best of all, they both rock out a pretty awesome perm. While Ms. Spalding leads her own path to breakout jazz and soul, Ms. Le carves out her own niche away from the mediocre Vietnamese pop scene.

Ms. Le’s self-titled debut begins with “Giac Mong Lon” that immediately sets her apart from the over-saturated pop singers in and out of Viet Nam. The lyrics are simple but thoughtful. The music is kept to the minimal with just an acoustic guitar from Cao Hong Ha and elegant keyboard from Vu Dang Quoc Viet. The interaction between these two young instrumentalists is quite alluring. Love the way Vu Dang comps behind Ms. Le’s sweet, luscious vocals.

“Mua Yeu” is a straightforward but playful piece written when she was 19, at the age she claims that she didn’t know anything about composing music, but loved Mozart and Pham Duy. “Huong Lac” (based on Tram Huong’s poem) is another tune composed in the same time that showcases Ms. Le’s love for northern folk melodies and her guitar-picking skills.

Composed at 22, “Chuyen Xe” shows the maturity in her writing. Right after the closing bars, “Biết em thôi những giấc mơ ngày xưa, ngày nay, ngày mai, ngày sau / Có khi là em chết hơn trăm lần,” Ms. Le glides into her intoxicating blues chords and picks away some soulful guitar lines on the upper register. This girl got some serious chops and let’s hope that she continues to move forward rather than getting sucked into the whirlwind of mainstream pop like Thuy Tien.

Contact