Tình anh chị em

Người Việt chúng ta có câu tục ngữ chắc chắn đứa trẻ nào sống trên đất Việt cũng thuộc lòng: “Anh em như thể tay chân / rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần.” Nhưng theo tôi chứng kiến phần nhiều anh chị em cãi nhau từ nhỏ cho đến già. Lúc còn bé cãi nhau tranh giành đồ chơi. Đến nửa đời người cãi nhau tranh giành tài sản. Đến khi già lôi chuyện cũ ra cãi tiếp.

Dù cho vật đổi sao dời, tình anh chị em vẫn không thể đổi thay. Dù ghét nhau hay giận nhau cũng mãi mãi là anh chị em. Thôi thì mỗi người nhường một bước. Chuyện cũ xóa bỏ, cố gắng hàn gắn lại tình anh chị em. Kiếp này có duyên mới được cùng chung một dòng máu. Đời người ngắn ngủi. Anh chị em nên đoàn kết với nhau. Đã là anh chị em rồi thì không có gì không thể tha thứ cho nhau.

Tôi cũng đã nhiều lần làm tổn thương đến anh chị của mình. Rồi thì anh chị cũng đã từng tha thứ cho thằng em út dại khờ này. Anh chị chẳng những không trách móc những sai lầm của tôi mà còn dùng tình cảm để thương tôi nhiều hơn. Tôi sẽ cố gắng hết sức để gìn giữ tình cảm anh chị em.

Giờ đây thấy mấy đứa con mình tranh cãi nhau nhiều hơn ăn cơm bữa, tôi bực bội, phiền muộn, và đau lòng lắm. Tôi luôn giải thích với chúng sự quan trọng của tình cảm anh em trong gia đình nhưng lời tôi nói như gió thổi qua tai. Hy vọng lúc lớn lên tụi nó sẽ nhận thức được tình cảm anh em mà thương yêu và đùm bọc lẫn nhau.

Mẹ đã về

Xin cám ơn những lời hỏi thăm và sự quan tâm của người thân và bạn bè gần xa về tình trạng của mẹ. Trưa thứ năm vừa qua, mẹ đã được cho về từ trung tâm phục hồi. Tuy đi đứng còn rất khó khăn nhưng mẹ cảm thấy thoải mái hơn khi được về nhà.

Chiều hôm qua nhìn thấy mẹ đau đớn đến khóc tôi xót xa. Bác sĩ cho biết mẹ sẽ bị đau đến suốt đời vì xương sống của mẹ đã bị mẻ. Giờ chỉ còn cách uống thuốc để mẹ được giảm cơn đau nhức nhối. Bác sĩ cũng nhắn nhủ mẹ phải vận động chứ đừng nằm hoặc ngồi nhiều. Tuy đau thấu xương, mẹ cũng cố gắng đi qua đi lại trong nhà. Thấy mẹ ăn uống ngon miệng hơn và tinh thần vẫn mạnh mẽ tôi rất vui.

Chỉ có điều mẹ ngủ không được ngon giấc nên tôi nằm kế bên tâm sự với mẹ. Đã lâu rồi tôi không có cơ hội trò chuyện riêng tư với mẹ và ít khi được nghe mẹ kể về quá khứ. Tôi muốn biết thêm về chuyện ấu thơ của mẹ. Tôi muốn tìm hiểu thêm chuyện tình cảm của mẹ cũng như lối suy nghĩ của mẹ. Hai hôm nay tôi hỏi hết những gì tôi thắc mắc và mẹ cũng đã kể lại thật lòng những gì mẹ còn nhớ. Tôi đã thu âm lại hơn hai tiếng đồng hồ cuộc đàm thoại của hai mẹ con. Khi nào có thời gian tôi sẽ viết lại những điều thú vị mẹ đã bày tỏ. Nói tóm lại là cuộc đời mẹ là bể khổ và mẹ chỉ mong mỏi được mau bình phục để sống những ngày tháng bên con cháu.

Chị tôi tạm nghỉ công việc ba tháng để lo cho mẹ. Tôi cảm kích lòng hiếu thảo và cảm tạ sự hy sinh của chị dành cho mẹ. Hy vọng hai mẹ con có những giây phút nhẹ nhàng, vui vẻ, và giá trị bên nhau. Được chăm sóc cho mẹ là niềm hạnh phúc không phải ai cũng có. Đừng đánh mất đi cơ hội để rồi mai đây hối hận.

Là con trai út trong nhà, tôi có trách nhiệm nuôi dưỡng mẹ và tôi đã ngỏ ý muốn rước mẹ về chung sống với gia đình tôi nhưng mẹ đã quen sống với chị. Mẹ không muốn thay đổi. Mẹ khen chị lo lắng cho mẹ chu đáo nên khuyên tôi khỏi bận tâm. Khi nào cần thì tôi về là đủ rồi. Nghe mẹ nói vậy tôi cũng yên tâm và tôn trọng sự lựa chọn của mẹ. Chị còn đủ sức để lo cho mẹ tôi cũng an lòng và tôi luôn sẵn sàng tiếp tay chị để mẹ có được cuộc sống yên ổn ở tuổi già.

Mẹ bị ngã

Hai tuần trước mẹ ngã trong lúc đang tắm. Mẹ nhập viện gần một tuần rồi chuyển sang trung tâm phục hồi. Mẹ bị nứt xương sống và có thể nứt xương mông nên mẹ đau đớn vô cùng.

Vì đại dịch còn lan truyền nên cuối tuần vừa rồi tôi mới về thăm mẹ. Tôi mua mì vịt tiềm và hủ tiếu thập cẩm cho mẹ ăn đỡ ngán. Mẹ ngồi trên xe lăn, đi đứng không được, và ăn uống khó khăn. Tay mẹ yếu gắp thức ăn không vững nên tôi đút cho mẹ ăn mà lòng dạ xót xa. Mẹ cố gắng ăn nhưng cơn đau nhức nhối khiến mẹ nuốt không trôi. Thuốc không giúp xoa dịu đi nỗi đớn đau của mẹ.

Không biết mẹ sẽ ở lại khu phục hồi bao lâu nhưng tình trạng giờ thì chắc phải cần rất nhiều thời gian mới có tiến triển. Vì vẫn còn đang trong cơn đại dịch, khu hồi phục rất nghiêm khắc. Mỗi ngày chỉ được một người thăm bệnh nhân từ 3 giờ chiều đến 8 giờ tối. Trước khi vào phải đo nhiệt độ, rửa tay khô, và lúc nào cũng phải đeo khẩu trang. Khi vào thăm chỉ được ở trong phòng bệnh nhân cho đến lúc về. Họ cẩn thận như thế tôi cũng yên tâm.

Vì giờ thăm bệnh giới hạn nên tôi ở nhà chị. Lâu rồi ba chị em mới có thời gian bên nhau ăn uống và chuyện trò. Trong lúc mẹ bị hoạn nạn, chị em vẫn đùm bọc là điều đáng quý. Hai chị lo lắng cho mẹ rất nhiều và chăm sóc cho mẹ chu đáo. Hành động của hai chị chứng tỏ tình thương cho mẹ nhiều hơn lời nói. Cầu mong mẹ phục hồi nhanh chóng trở về với tụi con.

In Praise of Profanity

My wife and I don’t agree on everything. Every now and then, we still argue over the use of profanity. I don’t disagree with her that good writings don’t require obscenity. Unfortunately, my writing is shitty. I don’t write to make a living. I write to make sense of my life.

I have been criticized for using profanity in my writing because I am “educated.” Nguyễn Thanh Việt has a PhD and he cusses like a motherfucker. In reference to the use of “Kung Flu,” he tweeted, “If you’re an Asian American who supports Trump, guess what? You’re a fucking idiot.” Even a professor uses profanity. I respect him more just for that.

I will defend my use of profanity as a form of expression. When I like something, I would say, “That’s good.” When I really love something, I would say, “That shit is fucking amazing.” As long as the profanity doesn’t directly apply to someone—unless they fucking deserve it—I don’t see a problem with it. If my kids say to me, “Fuck you, daddy,” I would slap the fucking taste out of their fucking mouth (just kidding). If they say, “You’re a fucking cool daddy,” I would be cool with that. It is all about the context. If you find my language too vulgar, don’t read. I don’t write for anyone but myself. I don’t write for any publication, I write on my own tiny corner of the Internet.

In Vietnamese culture, “educated” people are to be looked up to as role models; therefore, they can’t use foul language. Although I never claimed to be “educated,” I find English liberated me from the two sides. English profanity can be poetry if used correctly. Hip-hop lyric is an example of that. On the other hand, I can’t bring myself to use Vietnamese profanity. For example, “Đụ mẹ” literally means “fuck mother.” It is simply too disrespectful to use. One time, an adult cussed at me, “Đụ mẹ mày” (“Fuck your mother”). I was eleven and he was probably in his 30s. We were either playing or joking around and I didn’t even hear what he said, but my mom heard it. She was furious. She came up to the guy and yelled in Vietnamese, “You want to fuck his mother? I am right here. Come and fuck me if you dare.” The guy apologized. I will never forget that scene.

Vietnamese profanity is so vulgar that Vietnamese people have to come up with creative ways to say it. Using double entendre is one of the methods. Let’s say, when you call someone “khôn liền” (“smart instantly”), you imply that they “khiêng lồn” (“carry pussy”). The celebrated poet Hồ Xuân Hương was notorious for using these types of hidden meaning in her work.

I hope that I make myself fucking clear on my use of profanity. If I come across uneducated or vulgar, I am and I don’t give a fuck. If I come across as angry or hateful, I am definitely not. I just wanted to add some emphatics to my average writing. If you have an issue with that, go fuck yourself. I am just fucking with you. You know I love you.

Rối loạn lo âu

Càng già nỗi lo âu càng tăng. Mấy hôm trước tôi vì lo sợ mấy cái vòi mới thay bị rỉ nước nên đắn đo ngủ không yên. Chuyện nhỏ như thế mà đã khiến cho tôi phải lo lắng. Mọi chuyện nhỏ nhặt trong nhà điều khiến tôi phải âu lo. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì sẽ ảnh hưởng đến những người ở trong nhà nhất là đám con.

Đám nhóc là nỗi âu lo lớn nhất của tôi. Từ học hành đến chơi iPad đến bệnh hoạn đến những điều không may, tôi vẫn bị phân tâm mãi cho dù bọn nó cũng phát triển bình thường không có gì phải lo ngại.

Mẹ. Công việc. Tiền bạc. Tình thân. Tình dục. Cơn nghiện. Sức lực. Nhà bề bộn. Xe cộ. Từng chuyện nhỏ nhặt khiến tôi rối loạn lo âu. Tôi cứ tự nhủ với bản thân đừng lo lắng nữa. Chuyện gì đến thì giải quyết đâu cần phải lo ngại làm chi. Biết nói với lòng như thế nhưng đầu óc vẫn không thể nào gạt bỏ đi được. Biết làm sao bây giờ?

Mấy hôm trước trong lúc còn lo âu đến cái vòi nước, tôi uống một chai bia bỗng nhiên đầu óc nhẹ hẳn ra. Nỗi lo âu tạm thời tan biến cho tôi có cảm giác sống cho hiện tại. Chuyện của ngày mai để mai lo. Chất men rượu như liều thuốc chống trầm cảm. Tôi vui vẻ và lạc quan hơn khi có một chút rượu.

Trong những âu lo của tôi may mắn rằng không có vợ trong đó. Tinh thần của vợ mạnh mẽ hơn tôi nhiều. Đó là sự an ủi lớn nhất trong đời sống của tôi. Vẫn biết rằng sự lo âu cũng chỉ thừa thãi nhưng vẫn không thể nào bỏ được.

Mừng sinh nhận 83 của Mẹ

Gần đây con bận rộn quá nên xém một chút quên ngày sinh nhật của mẹ. Con thành thật xin lỗi mẹ. Đã lâu rồi không gặp mẹ. Xin mẹ thông cảm nhé. Chừng nào cơn đại dịch lắng xuống con sẽ đưa đám cháu về thăm mẹ. Con xin chúc mẹ luôn mạnh khoẻ.

Kỷ niệm 12 năm

Hôm qua tôi đùa với bà xã, “12 năm nô lệ, em cảm thấy sao?” Cũng may là chưa bị dũa. 12 năm thành vợ thành chồng cùng nhau chia sẻ cay đắng ngọt bùi. 12 năm vẫn sát cánh bên nhau cho dù thế giới biến đổi và cuộc sống đảo điên.

Nhất là trong những ngày tháng đại dịch, chúng tôi càng gần nhau hơn. Gặp nhau từng phút từng giây mà chưa chém giết nhau hay thù oán nhau thì vẫn còn yêu nhau. Dù ghét nhau, giận nhau, cãi nhau, phiền nhau, đổ lỗi cho nhau, nhưng xin đừng xa nhau. 12 năm cảm xúc nào cũng đã bộc lộ.

Lúc mới quen chúng tôi đã có những giây phút khá lãng mạn qua những nhạc phẩm đã ghi lại mối tình của hai đứa. Sau 12 năm không biết những lời nhạc vẫn còn như thế hay đã thay đổi. Chẳng hạn như “Tình tự mùa xuân” của Từ Công Phụng:

Em lại đây với anh
Ngồi đây với anh
Trong cuộc đời này.
Nghe thời gian lướt qua
Mùa xuân khẽ sang
Chừng như không gian đang sưởi ấm
những giọt tình nồng.

Bây giờ mỗi bữa cơm còn nuốt không trôi với mấy thằng nhóc nữa huống gì ngồi lại với nhau để sưởi ấm những giọt tình nồng.

Rồi còn “Vì đó là em” của Diệu Hương:

Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau.
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông.

Giờ thì biết em quá rồi. Tranh cãi lộn với em mỏi cả mồm vẫn không thắng được. Vì có đôi lúc em không cần lý lẽ.

Còn “Nụ hôn gởi gió,” nhạc Hoàng Việt Khanh và thơ của Hiền Vy: “Môi em mọng đỏ, là đỏ như mơ / Cho anh nhờ gió hôn vào là vào môi em.” Có những hôm em đang làm cá thấy thương nên hôn nhẹ lên cổ vai em. Em quay lại hỏi, “Muốn gì?” Lãng mạn nay đã trở thành lãng xẹt.

Cũng may là lời trong “Bài ca hạnh ngộ” của Lê Uyên Phương vẫn không thay đổi: “Rồi mai đây đi trên đường đời / Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn.” Đúng thế 12 năm tuy không còn nắm tay nhau nữa nhưng vẫn không buông tay âm thầm tìm về cô đơn.

Giờ đây coronavirus vẫn còn tung hoành nên cũng không ăn mừng gì. Thôi thì xin mượn bài viết này để ghi lại kỷ niệm 12 năm.

Happy anniversary to the love of my life.

May mắn

Tuần rồi tôi có đăng lên vài tấm hình mấy đứa con lên blog. Có một đọc giả gửi thư nhắc nhở rằng tôi là một người chồng và một người cha may mắn. Đúng thế, tôi là người đàn ông rất may mắn mặc dù vợ tôi không được hiền và con tôi không được ngoan.

Đừng hiểu lầm nhé. Tôi không phải nói vợ tôi là bà chằn và đám con tôi là lũ quỷ. Tuy nhiên “vợ hiền con ngoan” thì không thực tế cho lắm. Vợ chồng sống chung mười hai năm, không thù ghét nhau là may mắn rồi. Những lời lẽ nhỏ nhẹ và ngọt ngào của thuở ban đầu giờ đã thay thế bằng những lời cộc lốc và chua chát. Những câu nói đùa giỡn của ngày nào giờ chỉ khiến đối phương giận. Tôi thấy được sự hao mòn trong đôi mắt em.

Hai tháng nay sống quây quần trong nhà với vợ con đã trở thành thói quen. May mắn được vợ luôn lo lắng cho những món ăn thường ngày và lâu lâu những món ăn tinh thần. Còn đám nhỏ thì không lúc nào không khiến tôi mệt mỏi. Có con cái mới biết quý trọng những phút giây yên tĩnh. May mắn là bọn chúng khỏe mạnh và phát triển tốt. Mỗi ngày được chứng kiến sự thay đổi của thằng Vương là một niềm vui và hạnh phúc lớn. Những lời nói những cử chỉ của nó thật đáng yêu. Thấy nó được mấy thằng anh lớn thương yêu bảo bọc tôi cũng yên tâm.

Dĩ nhiên tôi không phải người chồng lý tưởng cũng không phải người cha hoàn hảo. Tôi có những khuyết điểm của mình và cố gắng vượt qua. Dù sao đi nữa thì tôi vẫn là người rất may mắn.

Lời khuyên

Lại một người nữa giống như tôi nên tôi đồng cảm với sự khó khăn trong cách cư xử với nhau trong đời sống. Những chuyện càng tế nhị càng khó sử càng nên phải giải quyết.

Quan trọng là có gì không vừa ý phải nói ra. Bày tỏ những gì việc không hài lòng. Đừng yên lặng mà cứ ôm mãi trong lòng. Chuyện nhỏ sẽ chồng chất thành chuyện to. Ngày này qua tháng nọ những chuyện ấm ức rồi sẽ bùng nổ. Sống với nhau cần phải hiểu nhau. Nhường nhịn nhau vẫn chưa đủ cần có sự biết điều. Thà rằng mích lòng trước đặng lòng sau chớ đừng để mất lòng nhau. Một khi tình cảm đã sứt mẻ sẽ khó hàn gắn.

Hy vọng rằng người đừng đi đến kết quả như tôi. Còn cứu vãn được thì nên làm. Đừng để quá muộn màng giống như tôi. Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Cho dù chỉ để gió cuốn đi.

Ngày của mẹ

Năm nay ngày của mẹ nhưng con không thể về bên cạnh mẹ. Mong mẹ thứ tha. Con hứa sau vụ coronavirus này chúng con sẽ về thăm mẹ.

Lâu rồi không gặp mặt nhau con nhớ mẹ lắm. Dường như thời gian xa cách tình cảm của mẹ đối với con có chút nhạt phai. Dĩ nhiên mẹ lúc nào cũng thương yêu con cái nhưng địa vị của con đã không còn như xưa. Có lẽ con đã trưởng thành nên mẹ không còn bận tâm như xưa. Có lẽ cuộc sống của con ổn định nên mẹ yên tâm. Có lẽ con bận bịu với con cái nên mẹ không muốn con phải thêm lo lắng cho mẹ. Đáng lý ra con phải là người lo lắng cho mẹ nhưng thật hổ thẹn con không thực hiện được. Mong mẹ hiểu và tha thứ.

Trong thâm tâm con mẹ lúc nào cũng quan trọng và lớn lao. Hình bóng của mẹ vẫn trọn vẹn không bao giờ thay đổi. Con biết rằng chỉ nói và suy nghĩ cũng không thể nào bằng được hành động nhưng ít nhất viết ra những tâm sự của mình con cảm thấy nhẹ nhàng hơn.

Có lần con ngỏ ý muốn mẹ về ở gần chúng con, mẹ đã nói một câu khiến con đau đớn vô cùng. Có lẽ cả cuộc đời này con sẽ không bao giờ quên. Con suy nghĩ mãi vì sao mẹ nói như thế. Chẳng lẽ mẹ cố ý nói như thế để con khỏi ái nấy phải về việc phải lo lắng cho mẹ. Chẳng lẽ mẹ muốn con được yên tâm để tập trung lo lắng cho gia đình của con.

Con hâm mộ chị Thơm và đội ơn chị rất nhiều vì chị luôn sát cánh bên mẹ. Tuy gia đình riêng của chị bị đổ vỡ nhưng bù lại chị được mẹ chở che. Chữ tình không trọn nhưng trọn chữ hiếu.

Hôm nay ngày của mẹ đáng lẽ ra phải nói lên những lời vui tươi nhưng lại viết xuống tâm sự của con đã ấp ủ từ lâu. Con không viết lại trên Facebook nên chắc mẹ cũng không đọc được những gì con đang viết ở đây. Thôi thì dân dịp ngày của mẹ con xin chúc mẹ sức khỏe dồi dào. Con thương mẹ và luôn nhớ đến mẹ. Mẹ vẫn là tất cả trong cuộc đời của con. Happy Mother’s Day!