Another Day Another Argument

On Sunday, we took the kids to the closest beach from our home. The drive was almost two hours. As we drove closer to our destination, I suggested that we grab some lunch. I also suggested sushi because Đạo and Đán loved sushi, but my wife immediately shot that down. She suggested we grab something quick from McDonald’s. So we did.

We spent three hours playing in the water. The kids had lots of fun. On our way back, my wife suggested that we grab dinner so she wouldn’t have to cook. Great idea. Đán suggested sushi, but my mother-in-law wouldn’t eat raw fish. Xuân and Vương wouldn’t like sushi either. I suggested we get them Vietnamese food or something else at a different restaurant for them. We can ended up going straight home.

While the kids took a bath, I put away all the things from our minivan and my wife threw some egg rolls in the frying pan. We had vermicelli with egg rolls and vegetables. She also made some tofu kimchi soup. Dinner was simple and delicious. I drank some of my cold lychee saké.

When it was time for me to do the dishes, I thanked her for dinner. Then she said something along the line that she always had to cook for all of us. I reminded her that we could have ordered out. I should have stopped there, but I went on. I told her that when I took the kids out, I tried my best not to take them to fast-food places. She flipped out and accused me of being an elitist. She said that only I knew how to feed them good food and she only fed them McDonald’s.

No, that was not what I meant, but I know I needed to shut up. That was not my intention at all. I meant to say that I wouldn’t settle for fast food for the sake of convenience. When we went out together before the pandemic, the most relaxed time for me was sitting at the restaurant, getting a drink, and chatting with the kids, especially with Đạo and Đán, while waiting for the food.

I was not trying to be an ass, but I guess we’re at the point in our relationship where whatever we say would irritate the fuck out of each other. I need to keep my bullshit to myself.

Today, we’re back to normal again. I am learning how to wrap up a fight.

Chiều thứ sáu

Chiều nay ăn thịt nướng Hàn Quốc, tôi làm một lọ saké ngâm với chôm chôm tươi. Phê!

Mới đó mà đã hết tuần. Mỗi ngày cũng chỉ quanh quẩn trong nhà, làm việc, ăn, và trông con. Buổi tối đọc sách, viết blog, hoặc làm những dự án cá nhân nên ngủ rất trễ.

Giờ đây chỉ ngủ một mình. Xuân ngủ với bà ngoại. Đạo và Đán ngủ ké với mẹ và Vương. Thằng 11 tuổi và thằng 8 tuổi vẫn ngủ chung với mẹ. Bắt tụi nó ngủ riêng thì vợ cằn nhằn. Tránh cãi vã, vợ muốn sao cũng được. Tôi không ý kiến. Để xem tụi nó bám với mẹ nó đến bao giờ. Dĩ nhiên tình cảm vợ chồng cũng gặp trở ngại nhưng giờ đây cũng không làm gì được. Chỉ biết cố gắng tránh tranh cãi mà thôi.

Từ lúc bị cách ly đến giờ, tôi đã không gặp bạn bè và người thân trừ khi những lúc về thăm mẹ. Tôi đã tạm đóng Facebook gần một tháng nên không rõ những người thân ở xa ra sao. Hy vọng họ được bình an.

Unsocial Media

I have deactivated Facebook for almost a month haven’t missed it one bit. It’s such a toxic platform. I still use Twitter to stay update with typography and web design. I still have a presence on LinkedIn and Pinterest, but hardly checked them. I signed into Instagram once using Facebook to see a few photos I was interested in. After that, I never bothered to use it. I am not even on TikTok. What other social media networks have I missed?

These days, it either seems cool to be unsocial online or a sign of getting old. I am 42 now; therefore, it must be the latter. I am fine with that. I don’t need to be connected and I definitely don’t need to be constantly bombarded with misinformation. I don’t think I am missing out too much.

I still use RSS to read blogs I have been following. I should make a list of websites I subscribed to and share on my blog. I always return to this tiny space of mine on the internet. A personal website or blog is still better than a mega platform. I can do anything with it. Yes, I can throw up ads too, but I have total control of them. I wouldn’t put ads that would degrade this site; therefore, my readers don’t have to worry. I have a few promotions in the line-up that I am excited about. You’ll see what I mean.

Shall We Dance?

Seeing my mother recovering slowly but steadily gives me hope and happiness. She fell and fractured her bones a few months ago. She spent three weeks in the hospital and additional three weeks in rehab before she came home. She was miserable and in tremendous pain, but she has always been a fighter.

Three weeks ago, she could barely walk with her walker. Watching her taking every heavy, painful step broke my heart. Standing next to her to make sure she wouldn’t fall and encouraging her to keep moving were all I could do. She struggled, but kept on fighting.

Now she can walk without her walker. We walked together hand in hand just to make sure she wouldn’t lose her balance. Facing each other, she took a step forward as I took a step backward like we danced. We danced slowly on the kitchen floor. She followed my lead like I taught her to tango twenty years ago. The splash of nostalgia almost made me cry. I held her soft hands a bit tighter. I cherished every step we took. I set aside all my distractions to focus on her: a doting mother who devoted her entire life to her son and a strong mother who made all the sacrifices for her son.

I will always remember these special moments with my mom. I wish her a speedy recovery so we can spend more quality time together. I love her from the bottom of my heart.

Nhớ em

“Nhớ em nhiều nhưng chẳng nói / Nói ra nhiều cũng vậy thôi / Ôi đớn đau đã nhiều rồi / Một lời thêm càng buồn thêm.”

Đêm nay anh nhớ em lắm và không phải nhớ những thứ ấy. Anh muốn gọi điện thoại cho em nhưng chắc em mệt mỏi lắm vì cả ngày phải lo cho con cái trong lúc anh vắng nhà. Thôi thì để em ngủ cho ngon giấc. Vả lại có nói những lời lẽ yêu đương hoặc nhớ nhung em nghe cũng đã nhàm chán.

Anh nhớ từng cử chỉ của em. Lúc em nướng một ổ bánh bông lan thơm ngon, hay những phút giây em nâng niu cho Vương bú, hoặc những lúc em chăm chỉ nấu ăn trong bếp, anh chỉ muốn hôn em nhẹ vì nhìn thấy em thật dễ thương.

Nhiều lúc anh cứ muốn bày tỏ tình cảm anh dành cho em. Nhưng gần đây anh phải cố nén lại những lời lẽ không cần thiết. Cho dù anh biết một điều thật giản dị. Càng xa em ta càng thấy yêu em.

Cần một tai nghe

Cám ơn những lời quan tâm của các bạn đã gửi đến. Khi đọc những gì tôi viết, bạn đã lắng nghe những lời tâm sự của tôi. Cảm kích hơn nữa là những dòng chia sẻ về những trải nghiệm 40 năm trong hôn nhân để giúp tôi vượt qua những khó khăn của chính mình.

Viết xuống những cảm nhận đã giúp tôi thấy rõ hơn những gì quan trọng đối với mình. Đây cũng như là nơi cố vấn để tôi bày tỏ những nỗi niềm riêng. Tôi không thể đối diện với những người trước mặt nhưng tôi có thể sẵn sàng chia sẻ cho những ai đọc như đang lắng nghe.

Nhìn lại, cơn bùng nổ lần này đã cho tôi nhận thức được rằng trong lúc gây cấn nên dùng chữ viết hơn dùng lời nói. Nếu như tôi nhận được bài viết trước thì những lời lẽ khiến cho đối phương đau lòng đã không xảy ra. Mọi chuyện giờ đây cũng đã êm xuôi. Cơn giận giờ cũng đã nguôi ngoai theo ngày. Tuy nhiên, tôi vẫn bị ám ảnh bởi những câu nói phũ phàng. Tôi mong đó chỉ là những lời nói thoát ra trong lúc tức giận không tự kiềm chế được. Sự tự hào của một người chồng dành cho vợ, sự ngưỡng mộ của người đàn ông dành cho vợ mình, và sự kính trọng của một người hẹp hòi dành cho một người rộng lượng, đã bớt đi phần nào.

Vợ chồng cãi vã không thể nào tránh được nhưng nếu đi đến hậu quả muốn kết thúc thì việc đó quá trầm trọng. Tôi sẽ cố gắng để việc đó không còn tái diễn. Tôi sẽ tránh dùng lời lẽ châm chích lúc giận dỗi mà sẽ viết xuống những gì muốn bày tỏ.

Con cái

Hôm chúng ta cãi nhau qua Facetime, Đạo và Đán hiểu được những gì đang xảy ra giữa cha và mẹ chúng nó. Đán rơi nước mắt còn Đạo thì khóc sướt mướt. Cả hai chúng nó điều không muốn gia đình mình tan rã. Thấy chúng nó biết chuyện và có cảm tình, anh vừa xúc động vừa đau xót.

Anh không dám nghĩ tới những đứa con mình rồi đây sẽ rao sao nếu chúng ta phải chia tay. Dù mai đây duyên nợ của chúng ta đi đến đâu, hy vọng chúng ta vẫn có thể nuôi bọn nó nên người. Chúng ta rất may mắn có những thằng con rất dễ thương và thông minh. Chúng nó là niềm vui và an ủi để anh còn tồn tại trên đời.

Sau khi chứng kiến cảm tình của chúng nó dành cho chúng ta, anh thấu hiểu được rằng gia đình mình rộng lớn hai chúng ta. Anh và em đến với nhau là sự chọn lựa của hai đứa mình. Bọn nó không có chọn lựa ai là cha mẹ. Nếu như mình chia tay đó cũng là sự chọn lựa của hai chúng ta chứ không phải bọn nó nhưng bọn nó sẽ phải đương đầu với sự lựa chọn của chúng ta. Nếu như mình chọn đường ai nấy đi thì đó là sự ích kỷ của riêng mình.

Thú thật anh đã từng nghĩ đến chuyện sẽ mất em. Sau những lần thất bại (“Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ”), anh đã sẵn sàng tâm lý để bảo vệ cho chính mình. Nhưng anh không ngờ rằng anh không thể rời xa bọn chúng. Anh cứ nghĩ bọn nó cần có anh chăm sóc và nuôi nấng. Nhưng bây giờ anh mới cảm nhận được rằng anh cần bọn nó nhiều hơn là bọn nó cần anh. Và như thế, anh quyết định giữ gìn hạnh phúc của gia đình mình.

Phân phối

Như anh đã từng tâm sự với em. Gần đây anh lo lắng nhiều chuyện quá nên đầu óc anh lúc nào cũng bị phân phối và áp lực.

Chuyện mẹ ngã. Chuyện chị em bất hòa. Chuyện con cái nói dối. Chuyện nhà cửa. Công việc trong trường. Ngồi vào bàn làm việc mà đầu óc anh cứ quanh quẩn chuyện này chuyện nọ lo sợ đủ điều rồi thời gian trôi qua lúc nào không hay biết.

Đến chiều thì mệt rã người. Đầu óc nặng trĩu. Đêm đến thì vẫn còn suy nghĩ không ngủ được. Mỗi ngày mỗi chuyện phiền phức chồng chất lên nhau. Công việc làm vẫn chưa hoàn tất. Việc nhà vẫn chưa sửa chữa và dọn dẹp gọn gàng. Việc con cái vẫn chưa có giải đáp.

Anh sống trong sự căng thẳng và sự vô dụng của chính bản thân không đáp ứng được những nhu cầu của em. Khi em nói anh, “càng ngày càng tệ,” anh bị shock. Vì đó là một câu khinh bỉ nặng nề, nhất là nó thoát ra từ người mình yêu, người mình luôn tôn trọng, và người mình luôn cố gắng để làm vừa lòng.

Đùa giỡn

Ngày xưa anh hay nói đùa với em. Thấy em nở những nụ cười anh rất vui. Giờ đây những gì anh nói chỉ khiến em thêm khó chịu và bực bội. Anh nhận thức được điều đó. Tuy rất buồn nhưng anh đã không còn đùa giỡn với em như xưa nữa. Xót xa hơn khi nghe em nói chuyện qua phone với bạn đồng nghiệp nhẹ nhàng và êm dịu. Với anh, em chỉ còn lại những lời lẽ chua chát và đắng cay.

Trong đôi mắt em anh là niềm thất vọng. Lời nói, “anh yêu em,” giờ chỉ là chót lưỡi đầu môi. Những hành động của anh cũng chỉ vì anh muốn đạt đến mục tiêu của anh. Có lẽ em nói đúng và anh không thể chấp nhận được sự thật. Anh đã cố gắng nhưng “càng ngày càng tệ.”

Những thiếu sót của anh sẽ không bao giờ bù đắp được. Anh không thể nào đền đáp được sự hy sinh của em cho gia đình chúng ta. Mỗi lần em sinh một đứa con là niềm vui và hạnh phúc anh dấu yêu. Mỗi lần em mất một đứa anh đau điếng đến chết lặng. Dù biết rằng lời nói của anh giờ đây đối với em cũng chỉ vô nghĩa nhưng anh đội ơn em suốt đời.

Thư từ Đức Trí

Thật ngạc nhiên khi nhận được email từ nhạc sĩ Đức Trí. Tôi xin chia sẻ một đoạn anh viết:

Tôi là Đức Trí, cũng họ Trương, đang còn ở VN. Có vài lần ai đó đã gửi tôi xem những bài review về âm nhạc của anh viết, tôi rất thích vì nó sâu sắc và thẳng thắn, có tính chuyên môn cao. Tôi chắc rằng anh là người hiểu biết nhiều về âm nhạc. Là một người làm nghề, chúng tôi rất cần những người review như thế…

Thú thật thì tôi không biết gì về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ học nhạc ngoài việc lấy vài lớp như nhận thức âm nhạc (music appreciation) và lịch sử nhạc jazz (jazz history) lúc còn làm cho trường đại học Vassar. Tôi chỉ là người nghe nhạc và viết theo cảm xúc riêng của mình. Tôi chỉ muốn chia sẽ cảm nhận chân thật của mình mỗi khi nghe một album cho nên những bài review của tôi không bị gò bó gì cả và không ai trả tiền cho tôi viết. Mục đích của tôi là viết để không quên tiếng Việt. Tôi sống ở Mỹ hơn 30 rồi nhưng chỉ vài năm gần đây tôi mới đọc và tập viết lại chữ Việt nhiều hơn. Càng trau dồi, tôi càng nhận thức được nét đẹp và sự phong phú trong chữ Việt của mình. Tôi hy vọng một ngày nào đó mấy đứa con tôi cũng sẽ nhận thức được.

Về phần nhạc sĩ Đức Trí thì tôi đã theo dõi những tác phẩm do anh sản xuất (produced) từ lâu. Mới đây nhất là album Trọn một kiếp yêu của Đức Tuấn. Tôi rất thích cái taste của anh. Chẳng hạn như album Một thời đã xa, sự mộc mạc và nhã nhặn trong từng bài hoà âm lại có sức lôi cuốn mãnh liệt. Lâu lâu tôi vẫn nghe lại album đó.

Anh viết thêm:

Nay tôi viết vài dòng, trước để cám ơn anh, hai là để xin thỉnh giáo anh về lĩnh vực tôi rất muốn tìm hiểu mà có lẽ anh khá rành, đó là typo. Tôi là người yêu sách giấy và calligraphy. Hy vọng email này đến được anh, mình có dịp làm quen nhau và có thể học hỏi anh một ít về lĩnh vực này. Nhất là công việc của tôi liên quan đến in giáo trình dạy nhạc, tập nhạc… mong muốn có được ít hiểu biết để fontbook của mình bớt đơn điệu.

Calligraphy thì tôi không rành (thậm chí tôi vẽ chữ rất xấu) nhưng typography thì tôi sẵn sàng trao đổi những gì tôi hiểu biết. Tôi rất hy vọng người Việt chúng ta tìm hiểu về lĩnh vực này nhiều hơn và nhận thức được giá trị của nghệ thuật chữ.