Duyên bạn

Tình yêu thường đề cập đến cái duyên như “tình duyên” hay “duyên nợ” nhưng theo tôi thì không hẳn như thế. Trong tình yêu không cần có cái duyên. Lúc trước tôi mà không bày tỏ tình cảm mình với bà xã thì chưa chắc chúng tôi đã nên vợ nên chồng. Có thể chúng tôi có duyên với nhau nhưng nếu tôi không nắm lấy cơ hội thì có duyên cũng không đến. Ngày xửa ngày xưa thời ông bà, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nên làm gì có cái duyên. Phải ráng sống với nhau nên vợ nên chồng.

Ngược lại trong tình bạn thì cần phải có cái duyên. Tình bạn không thể nào ràng buộc. Có người tôi rất muốn làm bạn nhưng chắc là chúng tôi không có duyên nên không thể thành bạn. Bạn bè đến với nhau không thể nào miễn cưỡng. Tôi có bạn cùng chung sở thích nên trở nên thân—đó cũng là cái duyên. Còn có bạn bè tưởng đâu là thân thiết từ đầu nhưng lại trở nên xa lạ—chắc là hết duyên.

Có hai người bạn, tôi cứ tưởng là thân tình nhưng khi họ có mâu thuẫn với người bạn khác đã không còn qua lại với tôi. Chuyện chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi cố giữ mối quan hệ với hai người nhưng họ cũng chẳng tha thiết gì nên tôi cũng buông luôn. Không có duyên nên không miễn cưỡng làm gì.

Ngược lại có một người tôi nghĩ sẽ không bao giờ làm bạn với nhau được vì chúng tôi quá khác biệt. Sau một thời gian hiểu tính tình và hợp nhau nên trở thành thân thiện. Tình bạn tự nhiên mà đến từ hai bên nên đó mới đúng là cái duyên.

Tôi không nhiều bạn bè nhưng đủ trải nghiệm để rút ra kinh nghiệm rằng: Tình bạn đến tôi không mong đợi gì, tình bạn đi tôi không hề hối tiếc. Không phải tôi thờ ơ nhưng sự thật trong tình bạn không thể ép buộc. Mình có thể làm bạn hôm nay cũng không có thể làm bạn ngày mai. Hoặc ngược lại mình chưa làm bạn cũng có thể sẽ làm bạn. Tùy theo cái duyên.

Đối với cá nhân tôi, bạn bè không phân biệt giai cấp, không phán xét, không lợi dụng, không tính toán, và không chơi xấu. Bạn bè chỉ cần thông cảm cho nhau, tôn trọng lẫn nhau, và có qua có lại là đủ. Cảm ơn những người bạn đã trở thành thâm tình. Vì tình bạn đến với nhau là có cái duyên, tôi sẽ cố gắng gìn giữ những mối quan hệ đó.

Lala Trần

Bạn bè rủ đi xem Lala Trần trình diễn ở Annandale cuối tuần này nhưng tôi lưỡng lự là vì chưa từng nghe qua Lala lần nào. Tôi đã không theo dõi âm nhạc thị trường như mười mấy, hai mươi năm trước nữa. Hôm nay nhân dịp đi hội nghị, tôi mở Spotify lên nghe Lala thử.

Dường như Lala chưa thâu âm album nào cả hay Spotify chỉ có mấy bài singles của cô. Nghe cô covers những ca khúc nhạc ngoại lời Việt, như “Lạc mất mùa xuân”, “Tình mong manh”, “Xa em kỷ niệm”, tôi có ấn tượng với giọng hát ấm áp và truyền cảm của cô. Hơn nữa, cô phát âm ca từ nhẹ nhàng và rõ ràng.

Tuy chưa từng nghe qua “Canh bạc hôn nhân” (Nguyễn Hồng Thuận) nhưng tôi nhận ra ngay đây là ca khúc thị trường. Từ giai điệu đến ca từ, ca khúc này nhắm thẳng vào thị trường người nghe, nhất là phần điệp khúc: “Đời người con gái một bước theo chồng là tựa con nước đã trôi qua sông / Nước qua sông thì sẽ chẳng thể ngược dòng hóa trong / Đời người con gái một bước theo chồng, là phận con sáo hay hóa chim công?” Lời lẽ như thế còn chưa đủ ướt át nên nàng vang xin thêm, “Là chuyện trăm năm ai chẳng hy vọng / Lỡ hợp rồi tan có đau hay không? / Nếu đã thương rồi thì xin hãy thật tâm hết lòng”. Ngày xưa còn trẻ nghe những lời lẽ như thế làm sao chịu nỗi. Giờ già rồi chỉ biết khen lối diễn đạt của Lala thôi.

“Canh bạc hôn nhân” nghe đã buồn, “Kiếp hoa tàn” (cũng là ca khúc của Nguyễn Hồng Thuận) nghe còn thảm thương hơn. Cũng cùng giai điệu ngọt ngào, Lala hát như nhập vào vai: “Qua bao nhiêu đoạn trường thế gian trái tim vỡ tan / Khiến bông hoa năm nào tả tơi nát nhàu héo úa.” Đúng ra tựa đề của ca khúc này là “Kiếp hoa tả tơi nát nhàu héo úa.” Đến phần điệp khúc thì không biết nên khóc hay cười: “Đàn bà cũ hát đâu ai nghe và đàn bà cũ yêu đâu ai cần / Trăm ngàn lần đừng tin tình yêu thủy chung có trên trần gian”. Theo cá nhân tôi thì đàn bà cũ có nhiều trải nghiệm hơn và chín muồi hơn. Bằng chứng là nhiều trai tơ vẫn mê mấy MILF.

Hai câu điệp khúc đầu chưa đủ tàn tạ nên nhạc sĩ quăng thêm hai câu sau: “Đàn bà cũ khóc ai quan tâm và đàn bà cũ chẳng dám mơ mộng / Nát trong lòng chỉ thương mình vừa đi vừa khóc.” Chính vì đàn bà củ có khóc cũng chẳng ai quan tâm nên đàn bà củ không bao giờ khóc nữa. Họ chững chạc hơn sau khi bị đổ vỡ. Không phải đàn bà cũ chẳng dám mộng mơ mà họ chỉ sống thực tế. Mộng mơ ai trả bills? Mộng mơ ai nuôi con? Mộng mơ đói chết mẹ sao.

Lâu lắm rồi mới viết về loại nhạc này nên đùa tí cho vui thôi. Tôi cũng muốn đi xem Lala Trần lắm nhưng cô trình diễn vào buổi tối Chủ Nhật thì làm sao mà đi được. Sáng thứ Hai còn phải đưa con đi học và còn phải đi cày nữa. Thấy chưa đàn ông củ cũng đâu dám mộng mơ.

Nguyễn Ngọc Tư: Đảo

Truyện ngắn của chị Tư, đọc tới đọc lui, đọc phải tập trung mới hiểu. Văn của chị rất thơ nhưng cách kể chuyện của chị phải kiên nhẫn mới bắt được. Những truyện trong Đảo từ buồn cho đến rất buồn. Đọc đến truyện cuối, “Tro tàn rực rỡ”, trong đêm mưa mà lòng thắt lại. Tuy nhiên, có những câu văn chị Tư viết rất thú vị. Chẳng hạn như: “Đứa con gái mặc cái áo cổ trễ, khuôn ngực phồng lên như muốn chui khỏi lớp vải chật căng, như bưng ra đặt trước mặt tụi đàn ông nheo nhóc” (“Trong mùa mặt rụng”), “Quà cười ngắt ngoẻo, vú trái áp vào sườn Sáng nhão và lạnh” (“Đảo), “Mẹ thì làm ca ngày. Họ chỉ có thể ôm nhau lúc trời vừa rạng sáng. Trong khoảng thời gian chóng mặt đó, nếu cha thích mẹ từ phía sau thì cũng có thể nhìn về một hướng, nhưng mẹ phải ngó cái đồng hồ treo trên vách, miệng kêu ối ứ ư sao lâu vậy” (“Áo đỏ bắt đèn”), và “Bà muộn con là do tinh trùng của chồng xỉn hết, làm gì có thứ gì ngâm trong rượu mà còn sống (“Coi ta vào sáng mưa”). Câu mà tôi thích nhất là, “Mỗi lần anh ghé chơi, bà lại bâng quơ, có thứ lưỡi gì bén bằng lưỡi người đâu con” (“Bâng quơ khói nắng”). Tuy những câu chuyện khá buồn nhưng đọc để giải trí.

Tặng cái kệ

Dạo này tôi rất là hào phóng. Dĩ nhiên, ai đối xử tốt với tôi thì tôi đối xử tốt lại. Tuy nhiên, ai đối xử tệ với tôi, tôi vẫn tặng họ cái kệ.

  • Anh ganh tị tôi, kệ anh.
  • Chị nói xấu tôi, kệ chị.
  • Em không thích tôi, kệ em.
  • Mày ghét tao, kệ mẹ mày.

Nói đùa cho vui vậy thôi chứ tôi sống hòa đồng, biết điều, và đâu có làm gì để người ta ghét mình, nhưng họ muốn ghét thì vẫn tặng họ cái kệ. Nhà tôi kệ nhiều lắm và còn đóng cho bà xã mấy cái kệ rất to. Kệ vợ, vợ muốn làm gì thì làm.

Cáo Phó

Vài tháng gần đây, trên Facebook Timeline của tôi xuất hiện khá nhiều bài cáo phó từ Việt Nam ra hải ngoại và từ các tiểu bang của Mỹ. Những bài cáo phó già, trẻ, bé, lớn, nam, nữ đều có. Chết vì lớn tuổi. Chết vì tai nạn. Mất vì những cơn bệnh hiểm nghèo như ung thư. Tất cả những bài cáo phó là người Việt. Đa số là những người chẳng có quan hệ gì với tôi và tôi cũng không biết đến họ. Thỉnh thoảng cũng có người thân hoặc người quê.

Chẳng lẽ cái algorithm của Facebook muốn dùng tôi để thí nghiệm tâm lý? Hay tôi đã bấm vào những bài cáo phó nên cái algorithm cho rằng tôi muốn đọc những bài cáo phó. Lúc đầu đọc cũng khá là rùng rợn. Trong một ngày, đọc biết bao nhiêu là người chết. Những nỗi buồn chồng chất lên nhau khiến tinh thần tôi cũng bị ảnh hưởng. Những lúc buồn phiền hay căng thẳng, tôi không dám vào Facebook timeline của mình.

Lúc còn trẻ tôi rất sợ chết. Không chỉ những cái chết của người thân chung quanh mà còn cái chết của chính mình. Trong những bài blog, tôi đã viết xuống khá nhiều về cảm nghĩ của tôi về cái chết. Và tôi cũng đã tìm ra được câu trả lời về cái chết. Cái chết cũng là một phần trong đời người. Nó là giai đoạn cuối của cuộc đời. Còn sống hôm qua là hẹn chết ngày mai. Không ai qua khỏi cái chết. Chết sớm hay chết muộn cũng sẽ chết.

Tôi đã hiểu suốt và đã chấp nhận cái chết. Nếu đến lúc phải chết cho dù có muốn sống cũng không được. Cho nên tôi không còn bị rơi vào hoàn cảnh phiền muộn mỗi khi đọc những bài cáo phó.

Trong chúng ta không ai biết trước được cái chết của chính mình (trừ khi bị án tử hình). Chúng ta không thể nào nắm được cái chết nhưng chúng ta có thể nắm được cái sống. Cuộc sống của mình là thuộc vào chính mình. Sống sao cho vui vẻ và hạnh phúc. Sống sao để thỏa mãn chính mình để trước khi phải đối diện với cái chết không phải hối hận.

Dĩ nhiên đây chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi. Tôi chỉ cần sống sao cho nhẹ nhàng đầu óc và được sống với những người thân thương. Được làm những gì mình thích. Được tự do thoải mái là đủ rồi.

Năm tuổi

Theo quan niệm dân gian, năm tuổi (năm cầm tinh) gặp nhiều xui xẻo và trắc trở. Chị tôi cũng nhắc nhở tôi thế vì năm nay là năm Ngọ.

Hôm thứ Tư vẫn chơi bóng chuyền với anh em như thường lệ. Bỗng nhiên nhảy lên sơ ý chạm xuống lật chân phải. Mới bước sang năm mới mà bị trẹo chân rồi. Khổ nỗi tôi là con ngựa đam mê phi trên tuyết. Kiểu này phải nằm ở nhà mấy ngày.

Cũng đỡ là chưa gãy xương hay bị nghiêm trọng mà chỉ sưng mắt cá chân thôi. Trong tục ngữ có câu “Trong cái rủi có cái may” nên tôi không cho rằng đây là cái xui mà là sự nhắc nhở tôi phải cẩn thận hơn khi chơi thể thao.

Dĩ nhiên có chơi có chịu. Môn thể thao nào cũng có cái nguy hiểm của nó. Quan trọng là mình phải biết quý trọng cơ thể của mình. Tôi hy vọng sẽ bình phục sớm để trở lại núi tuyết. Chỉ còn một tháng nữa là hết mùa trượt tuyết rồi.

Khía cạnh khác về con cái

Sau khi đọc bức thư tôi viết cho Xuân vào ngày sinh nhật thứ mười của nó, một người bạn đã kể cho tôi nghe hoàn cảnh của chị. Từ lúc biết đến anh chị, tôi rất ngưỡng mộ hai vợ chồng. Sau khi đọc những dòng tâm sự của chị, tôi càng khâm phục tinh thần của anh chị. Mấy hôm nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những gì chị đã không ngần ngại chia sẻ.

Mỗi gia đình mỗi hoàn cảnh khác nhau. Có vui, có buồn, có hạnh phúc, và có lo âu nhất là khi có con cái. Gia đình bé nhỏ của tôi cũng thế. Làm cha làm mẹ, ai lại không muốn dạy dỗ con cái nên người? Không phải để cha mẹ nở mặt nở mày mà để tụi nó có một cuộc sống tốt đẹp trong tương lai. Không chỉ riêng tôi mà cha mẹ nào cũng quan tâm đến việc học hành của con cái. Càng lo lắng càng nhắc nhở thì bọn nó càng chống lại và càng vô trách nhiệm.

Tôi sống xa ba từ nhỏ. Việc học hành của tôi, ba chưa hề nhìn tới. Còn mẹ thì bận bịu lo lắng những buổi cơm để tôi được ấm no, nên cũng chẳng bao giờ để ý đến điểm hay hạng gì của tôi. Tự một mình tôi học hành và cuối cùng cũng xong. Con đường tôi chọn đúng hay sai tôi không hối hận. Giờ đây tôi cũng bớt căng thẳng về học vấn của tụi nó. Tôi hổ trợ được gì thì làm. Tụi nó phải tự chủ động với tương lai của bọn nó.

Đánh đập bọn nó thì là không thể rồi. La hét cũng chẳng thằng nào nghe. Thôi thì đành cố gắn nói chuyện nhỏ nhẹ với bọn nó. Lúc biết mình lên cơn giận thì tự câm cái mồm lại và tự nuốt cơn giận. Nhìn vào những điều tích cực và lướt qua những tiêu cực là một việc rất khó nhưng phải làm.

Những gì mình còn làm được cho con cái thì cứ làm. Những cơ hội nào có thể tạo cho tụi nó thì cứ tạo. Thời gian nào dành được cho tụi nó thì cứ dành. Rong chơi được với chúng nó thì cứ rong chơi. Những gì ngoài tầm tay mình thì cũng không làm được gì. Mình chỉ kiểm soát được chính bản thân. Tương lai không biết được. Hôm nay mình còn tồn tại nơi này và chúng nó còn ở bên cạnh mình là đủ rồi. Mọi thứ khác như danh vọng, địa vị, tài năng không quan trọng.

Nguyễn Thanh Hiện: những tin tức về một ngôi làng

Cuối tháng 12 vừa qua, tôi mượn một đống sách từ thư viện để đọc vào những ngày lễ mùa đông nhưng tôi bận trượt tuyết nên cũng đọc không được nhiều. Trong đống sách có quyển chronicles of a village của tác giả Nguyễn Thanh Hiện được chuyển ngữ qua tiếng Anh bởi Nguyễn Hoàng Quyên.

Hai tuần trước tôi đọc chương đầu. Hơi lạ là bản dịch không dùng dấu chấm và cũng không dùng chữ hoa. Cuối chương còn có phần ghi chú khá dài. Phần tiếng Anh đọc cũng khá thú vị. Cô Quyên dùng từ “sightless humans” và tôi phải suy nghĩ một chút mới hình dung ra “người mù”. Tuy nhiên, tôi hiếu kỳ muốn đọc tiếng Việt và tôi tìm được bản gốc với tựa đề những tin tức về một ngôi làng. Quả nhiên bản gốc cũng không có dấu chấm mà chỉ có dấu phẩy. Cũng không có chữ hoa ngoại trừ những danh từ riêng.

những tin tức về một ngôi làng được kết nối bằng những câu chuyện xung quanh ngôi làng không tên và người dẫn chuyện cũng chẳng có tên. Cách anh kể như đang nói chuyện, không theo thứ tự, không đầu không đuôi, quyện giữa mơ ảo và thật. Những câu chuyện vừa hư cấu vừa lịch sử và vừa văn thơ. Lúc đầu đọc không quen nhưng lúc quen rồi thì thật là hấp dẫn.

Đọc xong bản gốc Việt, tôi quay lại với bản dịch tiếng Anh vì Nguyễn Hoàng Quyên chuyển ngữ rất điêu luyện. Chẳng hạn như chữ “quê” cô dịch là “birthsoil” thay vì “homeland” hay “hometown”. Cô giữ được hồn cốt và cảm xúc của bản gốc.

những tin tức về một ngôi làng là quyển tiểu thuyết theo quy ước và văn của Nguyễn Thanh Hiện đẹp, vui, và thú vị. Đọc bản dịch chronicles of a village của Nguyễn Hoàng Quyên để cảm nhận được nghệ thuật chuyển ngữ.

Về chữ Việt

Tình cờ đọc được bài viết về Vietnamese Typography bên Threads nên copy lại để dành. Cô Quỳnh viết:

Mình tin là ai giữa dòng đời tấp nập này cũng đã lỡ làm chuyện tà đạo là đi đơm dấu cho 1 font không có tiếng Việt, vậy thì tất cả mọi người lại càng phải đọc cái này: vietnamesetypography.com

Vietnamese Typography là luận án thạc sĩ của anh Donny Trương, hướng dẫn căn bản và dễ hiểu nhất và type anatomy của tiếng Việt.

“Việt hoá” hay thiết kế font tiếng Việt thật ra rất khó và xí lắc léo vì tiếng xứ mình có quá trời tầng – 3 dòng baseline, acensder, decensder không chiều nổi.

Dù không chuyên về typography nhưng mình hiểu nôm na là chữ cái tiếng Việt cần rất nhiều dòng phụ: guide cho dấu của chữ cái và guide cho dấu thanh. Dấu của chữ cái thì lại có cái dính với chữ (ư, ơ), có cái tách rời (ă, â, ô,…). Dấu thanh thì nằm trên, nằm dưới. Combo huỷ diệt hẳn là Nguyễn, Thường, Ngớt,…

Cho nên làm dấu tiếng Việt khó xỉu, không phải muốn đơm dấu ở đâu thì đơm đâu ạ (như bộ font Helvetica Neue lỗi tè lè quất nguyên dấu phẩy làm dấu ơ mà mọi người dùng như đúng rồi.)

Có rất nhiều thứ mình thích và mê mẩn và phải vỗ đùi đen đét khi không nghĩ ra cách tiếp cận của ảnh (nếu bạn là designer thì sẽ hiểu cảm giác này của toy). Như cách ảnh miêu tả dấu câu tiếng Việt cho người không biết tiếng Việt nè, kèm những lưu ý về accessibility và thẩm mỹ.

Hay cách ảnh túm gọn lịch sử chữ cái Việt Nam. Hay là đọc tiếng Anh khiến mọi thứ dễ hiểu hơn ta?

Và dĩ nhiên không thiếu những khổ đau trăn trở khi một type designer nhận con job làm typeface tiếng Việt. Ngả mũ trước anh Donny!!

Bữa trước tình cờ gặp bạn nào làm A/B testing hai vị trí đặt dấu huyền/sắc trên các chữ cái có mũ. Đây là nhận định cho các vị trí bao gồm vị trí on top dấu mũ lun.

Cảm ơn Cô Quỳnh

Tự lập và kiên trì

Từ mùa đông năm trước đến nay, tôi đã dạy tư trượt ván trên tuyết khoảng cả chục thằng từ 4 đến 8 tuổi. Chưa dạy đứa cháu gái nào cả. Hơn nữa, chỉ dạy tư cho con Mỹ trắng, mà không có Á châu hoặc da màu. Theo tôi nghĩ thì chỉ có Mỹ trắng mới chịu bỏ ra gần $500 để cho mỗi đứa con của họ học riêng. Tuy họ cũng biết trượt nhưng họ chịu đầu tư cho huấn luyện viên dạy. Tôi cũng dạy cho vài đứa trẻ Việt con của bạn bè và người thân. Tôi chứng kiến được tư cách giữa hai bên khác nhau nên viết lại những gì tôi thấy để rút kinh nghiệm.

Với con Mỹ trắng, tụi nhỏ rất tự lập và kiên trì. Có lần tôi dạy thằng nhóc 4 tuổi. Nó tự vác chiếc ván và tự mình xỏ giày vào bindings. Chỉ có lúc găng tay bị tuyết không xỏ vào được và đôi tay lạnh cúm nó mới nhờ tôi giúp dùm. Tôi nói gì nó nghe nhưng làm theo thì hên xui. Nó trượt té. Khỏi cần tôi hỏi nó tự nói, “Tôi không sao cả”. Tôi cười nói, “Không sao là tốt rồi. Đứng lên trượt tiếp đi cậu”. Thế là nó tự đứng lên trượt tiếp. Cha mẹ nó đứng đằng xa theo dõi. Không biết có xót ruột hay không nhưng cuối giờ học ông ba nhét cho tôi tờ $50 và khen tôi dạy tuyệt vời. Tôi cảm ơn ông và nói, “Không, ông mới là người dạy con tuyệt vời. Nó mới 4 tuổi mà chịu khó và kiên trì hơn 2 tiếng đồng hồ”. Ông khiêm tốn trả lời, “Nó có hai thằng anh lớn nên nó rất cứng rắn”.

Có lần tôi dạy thằng bé 7 tuổi cũng Mỹ trắng. Trượt té lên té xuống nên nó dường nhưng muốn bỏ cuộc. Tôi nói với nó, “Cậu trượt rất khá nhưng môn thể thao này không dễ. Ba mẹ của cậu đã bỏ ra rất nhiều tiền để tôi dạy cậu. Cậu phải cố gắng lên”. Nó cũng lắng nghe. Tôi nói với nó, “Cũng tới giờ giải lao, chúng ta vào trong, ăn snacks, uống miếng nước, rồi trượt tiếp”. Sau khi ăn uống xong, tôi định đi bỏ rác sẵn bỏ luôn cho nó nhưng tôi dừng lại chờ xem nó sẽ làm gì. Nó ăn uống xong, tự động đi đổ rác, đi nhà vệ sinh, rửa tay, rồi nói với tôi, “Tôi đã sẵn sàng trượt tiếp”.

Khi dạy con Việt Nam, ván nó nhờ tôi vác và giày nhờ tôi xỏ. Dĩ nhiên là tôi chỉ hướng dẫn bọn nó thôi và bảo nó phải tự làm lấy. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì tụi nó tự tháo giày ra được. Theo như tôi đã từng chứng kiến, con Việt ở nhà mọi chuyện là do cha mẹ làm hết từ A đến Z. Ăn cũng có ba mẹ dọn sẵn lên bàn. Ăn xong cũng có ba mẹ dọn dẹp. Thậm chí có đứa được ba mẹ đút từng muỗng. Còn có đứa không chịu ăn hết, mẹ đẩy đồ thừa cho ba ăn. Đi trượt tuyết cũng có ba mẹ bận đồ mang giày cho. Được ba mẹ chăm bẵm từng li từng tí nên bọn nhỏ thiếu sự tự lập và thiếu luôn sự tự tin. Chưa trượt đã nói, “Tôi không thể làm được”. Tôi nói, “Cậu chưa thử đã nói không làm được”. Khi trượt té thì muốn bỏ cuộc không có kiên nhẫn để tiếp tục.

Riêng cá nhân tôi cũng không chiều chuộng con cái. Không phải tôi không thương con hoặc tôi lười biếng không muốn làm mọi thứ cho con. Tôi muốn bọn nó tự giác một tí không phải mỗi chuyện lớn nhỏ mình phải làm cho nó. Chính bản thân tôi ngày xưa cũng được mẹ quá nuông chiều. Ăn uống có mẹ lo chu đáo không cần phải biết làm gì. Khi mới nhận được việc làm xa phải mướn chỗ ở riêng, tôi không biết nấu nồi cơm điện và không biết chiên trứng ra sao. Tôi không muốn bọn nhỏ thiếu những kỹ năng căn bản trong cuộc sống như tôi khi bọn nó tự sống riêng.

Giờ đây không cần phải đợi sau này ra đời rồi tụi nó mới biết khổ khi không có cha mẹ làm cho. Chỉ cần cho bọn nó học trượt ván trên tuyết là biết ngay.