Thirty-Eight

I am thirty-eight today and I have gout. Both of my feet are killing me. Life is over if I don’t have a loving, supporting family. From diet to remedy, my wife has done everything she could to help me deal with my pain. On top of that, she takes care of all of the boys in the house. My sons are blessed with a wonderful mom and I am super lucky to have a fantastic wife. She is the anchor of this family.

I gave myself forty, but my body is already falling apart at thirty-eight. What’s next? High blood pressure? High cholesterol? Diabetes? Strokes? Cancer? Something is going to take over my body soon.

I used to think that when that time comes I’ll deal with it. Now I feel like it is already here and ready to explode anytime. As a result, I want to spend as much time with my family while I still can because life’s a bitch and you never know when you will go.

Just earlier this week, I already failed my duty. For the past couple of weeks, our daily routine was walking with my sons from our house to the school’s playground. I would push Xuân’s stroller while Đạo and Đán would tag along. Đạo had always looked forward that time after school. I couldn’t do it this week because my gout flared up and it was way too painful to walk. Đạo got upset even though I explained to him the reason I could not do it. Although his frustration is unreasonable, I felt that I had let him down. I need to be physically capable of being with them.

Then again, at thirty-eight I am glad that I am the only one that is suffering. My wife and three sons are healthy. Seeing the kids grow day by day is a joy. My mom and my mother-in-law are doing good. Raising three boys without my mother-in-law would have been extremely difficult. I am thankful everyday for her presence. All the grandsons (five and one more on the way) love her. She had helped raised every single one of them. She has such a loving heart.

As for my mom, she has some health issues, but she seems to take care of herself while helping out my sister and her two kids. I feel guilty for not being around her much these days, but not a second that I don’t think of her.

For my birthday wish, I want nothing more than good health for my little family. I love them way too much.

Gout in Both Feet

The gout is now flared in both of my feet. The right started yesterday and is it getting worse.

In retrospect, I had been quite reckless in the past few months. I consumed three jars of salsa I made with ground beef. I also had burgers, steak, phở bò, and bún bò Huế. On top of that I killed a bottle of Tanqueray, a bottle of Belvedere, half a bottle of Leblon, and half a bottle of Grand Marnier.

I am now paying a big price for it. If I didn’t go overboard I might not have build up that much uric acid. I am definitely cutting the beef, seafood, and alcohol out of my diet. According to this article, I will try to donate blood (hopefully I won’t faint like I did years ago when I had a blood test) and brine baths.

I have been replacing Tequila shots with cherry tart juice. I am starting to like it.

Greatest Love of All

“I believe the children are our future / Teach them well and let them lead the way.” Whitney Houston sang these lines, but Dr. Doris Elizabeth Cross lived them. Through the Upward Bound program she led, Dr. Cross gave poor kids like myself a chance to experience college life and she made sure that we were prepared for higher learning. I was too young to understand equal opportunity and education; therefore, I am forever grateful that she was there to lead the way. May her soul rest in peace!

Xếp Cũ

Chủ Nhật vừa rồi tôi gặp xếp cũ lần cuối cùng trước khi bà dọn đi Florida. Từ khi rời GW bà đã có hai công việc mới nhưng cuối cùng cũng không xong. Lúc xưa làm dưới quyền bà ấy tôi đã phải vất vả rất nhiều về tinh thần. Bà không phải là một người dễ hòa hợp. Sau này không còn làm chung nữa tôi mới cảm thông với bà.

Thì ra trong công việc bà lấy vai cấp để che dấu những nhược điểm của mình. Hành hạ những người dưới tay để tỏ vẻ ai là người nắm quyền. Từ khi bị cấp trên cắt chức bà mới đổi thay. Tôi cũng đón trước rằng sẽ khó ai mà làm chung được với bà. Tuy đường ai nấy đi tôi vẫn giữ liên lạc với bà vì thấy hoàn cảnh của bà thật tội nghiệp. Ly dị chồng đã lâu, bà có một đứa con gái nuôi nhưng bây giờ nó cũng tung bay xa chạy nên bà cũng chỉ một mình.

Không còn công việc xoay xỡ không nổi nên đành phải dọn đi nơi khác. Bây giờ bà đã chán với nghề nghiệp và không muốn tìm việc mới nữa. Bà cũng không có mục tiêu gì cả. Tôi cũng không giúp được gì bà ngoài việc ủng hộ tinh thần. Thấy hoàn cảnh của bà tôi cũng bùi ngùi. Cuộc đời thật phủ phàn.

Khi tôi đến tuổi của bà chắc tôi cũng sẽ bị như thế. Trong nghề này kỹ thuật (technology) thay đổi hằng ngày. Trong vai năm nay tôi đã không theo nổi nữa. Tôi chỉ theo những gì cần thiết trong công việc mà thôi. Không bao lâu nữa tôi sẽ trở nên lỗi thời. Chắc nên để dành một số tiền để vài năm nữa mở tiệm nail. Hay sống tằn tiện nhưng ông này hay ở nhà vợ nuôi. Nói vậy thôi chứ để vợ nuôi khó nuốt lắm. Lo xa làm gì. Tới đâu hay đến đó.

Quê Hương

Có người cho rằng Việt Nam không còn là quê hương của họ nữa. Quê hương của họ đã chết từ lâu rồi. Hơn ba mươi năm sinh sống ở Mỹ những kỷ niệm quá khứ của họ đều là ở đất nước này hết.

Riêng tôi quê hương vẫn là nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Tuy đã sống trên đất nước Mỹ hai mươi sáu năm, những kỷ niệm của tuổi ấu thơ vẫn không hề phai. Khi slideshow “Bonjour Vietnam” lan truyền khắp nơi, tôi trả lời phỏng vấn với một tờ Việt Nam rằng quê hương luôn ở trong tim tôi và không ai có thể lấy đi quê hương của tôi được. Đến giờ tôi vẫn giữ như thế.

Trong tương lai tôi có thể chết và chôn trên đất Mỹ nhưng quê hương tôi luôn gắn bó với Việt Nam. Mỗi người có lối suy nghĩ riêng của họ. Có lẽ họ muốn xóa đi những quá khứ đau buồn hay không muốn giữ lại kỹ niệm đau khổ. Cái mâu thuẫn là quê hương không còn nữa nhưng vẫn về Việt Nam cưới vợ.

Mời Đọc Thơ Cao Nguyên

Rất hân hạnh được giới thiệu đến bạn đọc quyển Thơ Mưa của bác sĩ Cao Nguyên vừa được đăng lên mạng. Nhân dịp kỷ niệm 25 năm xuất bản quyển sách đầu tay, anh Cao Nguyên nhờ tôi thiết kế một trang web để anh chia sẽ những bài thơ của mình đến với người thân và bạn bè gần xa.

Khi được đọc những dòng thơ của anh, tôi cũng muốn được chia sẽ quyển sách này đến những ai yêu thơ Việt Nam. Đồng thời đây cũng là một cơ hội để tôi được trưng bày nghệ thuật chữ Việt nên tôi không thể nào từ chối tuy rằng thời gian của tôi gần đây khá hiếm hoi.

Khi làm thiết kế cho quyển sách này, cái mục đích chính là chọn mẫu chữ không chỉ thích hợp với thơ văn mà còn phải đẹp và dể đọc. Hy vọng thomua.com sẽ là một món quà ý nghĩa cho những ai yêu thích thơ văn.

Cám ơn anh Nguyên đã tin tưởng và cho tôi cơ hội làm một trang web tôi rất lấy làm hãnh diện. Và rất cảm kích tinh thần hào phóng của anh qua sự chia sẽ tác phẩm của mình với tất cả mọi người.

Ngất Đi

Sáng sớm có hẹn bác sĩ chân nên không kịp ăn điểm tâm. Vì kẹt xe nên đến văn phòng bác sĩ trể nữa tiếng. Sau khi làm giấy tờ thủ tục được cô y tá người châu Á xinh xắn mời vào làm x-ray. Chụp xong cô cho tôi vào phòng đợi bác sĩ. Trong lúc chờ đợi tôi mở quyển sách Ngôn Ngữ Việt Nam của Duyên Hạc (Lê Thái Ất) ra đọc. Đến lúc bác sĩ (gốc Việt) vào bà nói nhìn x-ray không có vấn đề gì nên cô làm một thử nghiệm.

Bà sẽ chích tôi một mũi. Nếu chích xong không thấy đau nữa thì tôi bị bệnh gút (gout) còn thấy đau thì là bệnh khác. Nhưng 90% bà dự đoán là bị gút. Khi cô y tá trở lại chuẩn bị thuốc tôi hỏi cô chích có đau không. Cô hơi ngập ngừng đáp rằng sẽ đau nhưng không đau lắm. Cô bước ra phòng tôi mở sách ra đọc thêm vài dòng. Khi bác sĩ bước vào bà nói chích sẽ đau trong ba giây. Bà lấy ngón tay hỏi tôi chổ nào đau nhất. Bà lấy cây bút chấm chỗ đó rồi lụi kim vào. Lúc đầu cũng không đau nhưng khi thuốc truyền vào thì tôi điếng cả người. Bỗng dưng tôi có cảm giác mọi người đang tranh cãi nhau về ngôn ngữ tiếng Việt rồi tôi ngất đi.

Một phút sau lơ mơ tỉnh dậy tôi cảm nhận đang ngặm kẹo lollipop. Thấy chưa đủ đường bà cho tôi thêm một phông chocolate. Lúc tỉnh lại bà nói vì sáng tôi chưa ăn nên đường hạ thấp, mặt mày tái mét, rồi ngất đi. Cô y tá cũng hết hồn.

Khi ra về tôi mong chân tôi còn đau hy vọng sẽ không bị gút. Vì bị bệnh này tôi phải bớt rượu chè, thịt bò, đồ biển, và nhiều thứ khác. Sống mà thiếu những thứ đó thì đời còn gì nữa mà thú vị. Bây giờ chân tôi đã khỏi vậy là bà đoán trúng. Có thể tôi bị bệnh gút nên cũng một chút ngậm ngùi. Tuy nhiên cái niềm vui khác là vết phỏng ở đích của thằng Đán lành lại rất nhiều. Nó vẫn chạy nhảy và nghịch như không bị gì. Thằng này chừng nào nó mới biết sợ?

Tuyết Xuân

Tết trên xứ người không tràn đầy xác pháo hồng mà chỉ chồng chất tuyết trắng lạnh lẽo. May là có tiếng hát Phương Thanh đem lại những giây phút Mùa Xuân Đầu Tiên để nhớ về quê hương. Album được xen kẽ những tình khúc xuân nồng nàng và nhộn nhịp. Hai đứa nhỏ rất thích những bài dance club remix như “Xuân Bên Em” (Lương Ngọc Châu) và “Xuân Bên Anh” (Tiến Nguyễn). Với tôi Thanh hát rất xuất sắc bài “Cô Gái Miền Tây” (Sơn Hạ). Đã lâu rồi không nghe Thanh rống. Nay nghe để nhớ lại thuở nào Thanh hét đình đám trong làng nhạc trẻ Việt Nam. Cám ơn Thanh cho một album xuân vui nhộn và ấm áp để đi xúc tuyết.

Lề Thói Hằng Ngày

Sáng 7:30 thức dậy, súc miệng, rửa mặt. Lôi thằng lớn ra, cho đái, súc miệng, rửa măt. Lôi thằng nhỏ ra, cho đái, súc miệng, rửa mặt. Xuống lầu ăn sáng, lôi thằng lớn đi thay đồ rồi lôi thằng nhỏ đi thay đồ. Đến 8:40, lôi hai thằng ra xe. 8:55 cho thằng lớn đến trường rồi đưa thằng nhỏ đến nhà trẻ. 9:45 đến chổ làm việc.

Làm công việc cho đến 12:30 trưa ra ngoài tìm đồ ăn. Ăn xong đi bộ khoảng nửa mile ra tiệm sách. Đọc sách uống cafe nữa tiếng rồi đi bộ về chổ làm. Ngày nào bận công việc quá thì ăn mì gói tại bàn làm việc khỏi đi.

Đến 4:30 chiều rời chổ làm đón thằng nhỏ về. Cả nhà ngồi nghỉ ngơi. Hai thằng nhỏ xem iPad. Tôi xem TV uống một ly rượu rồi cả nhà ăn tối. Ăn xong rửa chén bác rồi lôi hai thằng nhỏ đi tắm và xúc miệng rồi đến tôi. Xong nằm trên giường đọc sách. Khi tụi nhỏ ngủ hết thì mở laptop ra viết blog hay iPhone xem NetFlix đến 12 giờ khuya hay 1 giờ sáng.

Công việc thường làm hằng ngày của tôi vài tháng nay là vậy. Mai mốt thêm một đứa nữa không biết sẽ ra sau.

Hú Hồn

Tuần vừa rồi nhận một email của trường báo cáo là tôi còn thiếu 8 credits nên không cấp tôi cái bằng thạc sĩ. Tôi xem lại học bạ thì đã đủ hết credits. Trường cũng đã cho tôi dự lể ra trường giờ lại cấp bằng là sao?

Tôi liên lạc đến ông advisor thì ổng nói cái system lúc nào cũng bị trục trặc. Thì ra một lớp tôi đi dạy thay vì đi học họ không tính vào còn một lớp tôi tự học (independent study) họ cũng không tính. Cũng mai là anh advisor phụ rất giỏi và tin cậy đã một lần nữa sửa lại giấy tời. Hôm nay mọi chuyện đã đâu vào đó.

Tưởng đâu phải đi học thêm hai lớp nữa là mệt luôn. Thằng con thứ ba sắp ra rồi còn thời gian hay đầu óc nào nữa học. Hú hồn.