Just Catching Up

While I am fortunate to be able to spend a Father’s Day with my boys, it breaks my heart to think about those kids can’t be with their father on this day because of the cruel immigration policy in the U.S. What’s happened to one of the most kind, passionate countries in the world?

We spent the weekend in Lancaster with my mom, sisters, and relatives. We had Korean BBQ and just relaxed. We celebrated my mom’s eighty-first birthday. Although she has trouble walking, she has not stopped spending time in the kitchen. She made some banging cháo lòng. I had three bowls for dinner and one leftover for breakfast. It is alway nice being around family members. Food and drink help tremendously bringing us together.

I caught a glimpse here and there of the World Cup. Being a father, I no longer have the luxury of drinking a beer or two and watch a game straight through. Muchas gracias to Telemundo Deportes for the free live stream. I also used Football Full Match to watch some replays. I am hoping to get to watch more in the next few weeks.

Life is busy, but good. I still love my kids even though they drive me nuts and make me exhausted. Summer is already here. I hope to get some calm, peaceful time before the forth boy comes out and rocks the universe.

Self-Censorship

When I started this blog, I believed I could write whatever I wanted. For a long time, I did write whatever the fuck was on my head. My inspiration was drawn from listening to hip-hop. If rappers could rap about drugs, sex, and money, bloggers could blog about anything. Sure, I got myself into trouble here and there, but I corrected myself and learned from my mistakes. I was young and vulnerable, but I didn’t give a fuck. My writing was raw and uncensored.

Almost two decades later, that mentality has changed. I am now a grown-ass man with a family. I have responsibilities and I can no longer put myself at risks. These days if I write the wrong thing, I can be called a sexist, misogynist, racist, or even homophobic. As a result, I have to check myself before hitting that publish button. The stakes are much higher these days.

I don’t think I will ever go back to read my earlier posts because they will make me cringe. I don’t think you should either unless you want to dig some dirt on me. Other than what I was thinking at the time, I don’t think there were anything horrific. Why am I writing this post? I have no idea.

Căn thẳng

Cả tuần căn thẳng và thiếu ngủ. Công việc làm bù đầu. Server phải nâng cấp. Trang web thì đưa lên mây. Phải kiểm tra đủ thứ.

Về nhà đêm khuya không ngủ lại thức viết lại quyển sách Nghệ thuật chữ Việt. Đang có cảm hứng nên phải làm ngay. Tính tôi là thế. Một khi tập trung là lúc nào cũng nghĩ đến cả.

Hai hôm nay mệt đừ cả người. Ngủ bù nhưng cũng chưa lấy sức lại. Hôm nay được thảnh thơi chút xíu.

Biết rằng mình đã già rồi và không nên phí sức nữa nhưng căn thẳng và mệt nhọc cho thấy tôi còn sức sống. An nhàng quá đầu óc lại đưa tôi đến những nơi tôi không muốn đến.

Bệnh thất vọng (depression) thật ghê quá. Nó có thể khiến người ta tự kết liễu cuộc đời mình. Tôi thì chắc chắn không bị vì tôi còn có quá nhiều trách nhiệm với con cái. Cho dù cuộc sống tôi thất bại hoặc thất vọng đến đâu tôi cũng sẽ sống đến hơi thở cuối cùng.

Khoe Khoang

Hôm nay đi party ăn mừng người bạn của vợ được thăng chức. Cả hai vợ chồng người bạn làm cùng chỗ với vợ nên mời rất nhiều đồng nghiệp. Tôi thì chẳng quen biết ai cả và bận bịu chạy theo thằng Xuân nên cũng không giao thiệp nhiều. Nhưng có mấy ông anh chào hỏi thì cũng qua lại đôi lời.

Biết rằng tôi không phải cùng bọn nên hỏi tôi làm ở đâu. Tôi trả lời rằng tôi làm ở nhà (stay-at-home dad). Vì vợ làm lương cao nên tôi khỏi phải đi làm. Tuy không đi làm nhưng ở nhà với ba thằng con trai nên bận lắm. Phải làm tài xế đưa tụi nó đi học bơi, học võ, học đàn, và nhiều sinh hoạt khác như birthday parties và playdates. Vợ chồng chúng tôi sắp có thêm một đứa nữa nên sẽ rất bận.

Các anh ngạc nhiên nhưng khen ngợi tôi có can đảm dám có bốn đứa con. Tôi không dám nhận can đảm. Chỉ vì không muốn đi làm nên có thêm con để được vợ nuôi. Đơn giản thế thôi.

Ngày kỷ niệm 10 năm

Đã lâu rồi hai vợ chồng không có thời gian riêng. Hôm nay thứ Sáu tụi nhỏ đi học hết. Chỉ còn lại hai vợ chồng và mẹ vợ.

Nhân ngày kỷ niệm 10 năm yêu nhau, chúng tôi ăn mừng bằng cách đi casino và shopping. Trong lúc hai mẹ con đi kéo máy thì tôi tìm chỗ yên tĩnh đọc sách. Thú thật vì tôi không tìm được bàn Pai Gow nào dưới 25 đô minimum. Chẳng lẽ chơi 4 ván bài rồi ngưng? Bỏ 100 đô ra hơi bị tiếc nên thôi.

Trưa ăn đồ Thái rồi đi outlet. Chỉ đơn giản thế thôi nhưng hạnh phúc. Không cần tiệc tùng rườm rà. Không cần đi du lịch tốn kém. Không cần mua sắm đắt tiền. Chỉ cần được bên người tôi yêu là đủ rồi.

Ten Years

Thank you, my love, for an eventful decade. We have been through so much together. From thick to thin, up to down, career to children, challenge to acceptance, mind to spirit, body to soul, you have been there with me every step of the way.

Loving someone else isn’t easy. I have my share of flaws and issues, but you had stood by me and had shown me the true meaning of love again and again. I am grateful for your kindness and support.

The first ten years of our marriage aren’t smooth sailing, but we have managed to ride the waves. If we could make this far, nothing can break us apart. I can’t guarantee the next ten years will be a breeze, but we can weather any storm as long as we won’t let go. We’ll walk right up to the sun, hand in hand.

I can’t even put into words how much you mean to me. Ten years in and I just can’t imagine my life without you. Happy anniversary.

15 Năm Yêu Ngọc Lan

Hôm nay mười lăm trước tôi cho ra mắt dự án giữ tôi và anh Trọng, hai thanh niên hâm mộ tiếng hát Ngọc Lan. Không ngờ mười lăm năm sau tôi vẫn phấn khởi và tự hào về công việc lao động tình yêu (labor of love) này.

Lúc ban đầu chỉ có hai anh em nên anh Trọng tuyển thêm chị Ngọc, người chị ruột của anh cũng người hâm mộ ca sĩ Ngọc Lan. Chị Ngọc giúp đỡ chúng tôi rất nhiều về những bài viết lúc bắt đầu. Và chị đã móc nối được những hình ảnh độc quyền và hiếm hoi của Ngọc Lan.

Sao khi trang web được công khai, tôi cũng không hiểu sao được khá nhiều người hâm mộ Ngọc Lan biết đến. Một trong những thành viên rất tích cực trên trang web là anh Sinh nên chúng tôi mời anh gia nhập vào ban quản trị của iLoveNgocLan.com và anh đã nhận lời. Giờ nhìn lại, quyết định đó đã khiến trang web còn tồn tại cho đến ngày hôm nay. Vì vài tháng sau khi iLoveNgocLan.com ra đời, anh Trọng và chị Ngọc đã rời bỏ ban quản trị. Lúc đó nếu không có anh Sinh, tôi cũng đã ngưng hoạt động.

Mười lăm năm qua tuy tôi và anh Sinh chưa từng gặp mặt lần nào nhưng chúng tôi luôn sát cánh bên nhau để duy trì trang web này. Cho nên tôi cảm kích anh rất nhiều. Tôi không biết nhiều về anh nhưng tôi nhận xét được tình cảm đặc biệt anh dành cho chị Ngọc Lan. Chỉ có fan mảnh liệt như anh mới bỏ nhiều công lao ra mà không cần thu hồi lại. Cái hợp đồng giữa anh và tôi là tình cảm dành cho chị Ngọc Lan nên chắc chắn rằng anh em chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác thêm mười lăm năm nữa.

Dĩ nhiên iLoveNgocLan.com được tồn tại là nhờ sự đống góp của cả làng (it takes a village). Cám ơn sự ủng hộ về tài chính của các thành viên cho chi phí domain name và hosting mỗi năm. Tôi không nêu tên tất cả thành viên lên đây vì sợ thiếu sót. Hy vọng rằng iLoveNgocLan.com vẫn là nơi cho những ai vẫn còn yêu thương tiếng hát Ngọc Lan cùng chia sẻ và kết nối hôm nay và tương lai. Happy birthday, iLoveNgocLan.com.

Quyết chí

Sau khi hết bị gout, tôi sẽ dành thời gian tập thể dục trở lại. Mỗi buổi sáng thức sớm thay vì đọc sách, tôi sẽ chạy bộ.

Về ăn uống thì kiêng bớt lại. Sẽ không ăn tiệm hoặc ăn buffet nữa. Ăn rau cải nhiều hơn. Gần đây ăn không cử. Đụng gì cũng ăn. Ăn thì ngon nhưng sao đó lại hối hận.

Tôi là người dễ bị nghiện và dễ bị cám dỗ. Cũng may là chưa đụng tới thuốc lá, xì ke ma túy. Rượu thì cũng bỏ được rồi. Còn ăn và một thứ khác nữa chưa buông được.

Bước vào bốn mươi, tôi cảm nhận được sự đi xuống đã bắt đầu. Tôi không còn trẻ nữa nên phải chấp nhận sự thật. Viết xuống đây để ghi nhớ.

Gout is Back

Two nights ago, I had a terrible dream. I set my foot in a nail salon for the first time. The guy who worked on my feet turned out to be an ex’s baby father. He cut into my toenail like some kind of revenge. I literally pulled my leg away and woke up. I felt the excruciating pain in my toe when I touched it. The swollen made me realize the gout is back.

I had been a bit reckless lately with food, which is one of my addictions. I had beef more than I should. My kids love phở and tacos; therefore, my wife kept making them. When we went out for hotpot, I had beef and lamb too. I should have continued taking apple cider vinegar mixed with honey, but I stopped. Now I am drinking it with just water to flush out the uric acid.

I need to stop uric acid before it forms in my other foot as well. Walking with gout is so uncomfortable. Gout, gout, go away and don’t come again another day.

Labor of Blog

I have been blogging since 2003. The past several years have been cold in the blogosphere. Most personal bloggers I followed moved to Facebook. Most designers and web developers I kept in my Feedly shifted to Twitter or Medium. I understand why people have abandoned their blog. Keeping a blog is not easy. A personal blog requires time, commitment, and technical. You don’t make money on blogging either. Some people can make a decent living from their blog, but not too many.

Having blogging for fifteen years, I tried some ads in the past, but they didn’t add up much. Blogging is definitely the labor of love, especially in my case. Blogging has become my routine and obsession. It is a way for me to let anyone knows what I am thinking without telling them. Occasionally, I get in trouble because I forget some individuals who are close to me are reading. Other than those, I don’t know who reads anymore because I gutted Google Analytics on this site. Just the feeling of having someone somewhere reading my words is enough to keep me blogging. I don’t need to know details.

This year, I am glad to see the slow return of the blog. The web is still a great place to express yourself and blog is still the perfect platform. In recent months, I have abandoned Facebook, Twitter, Medium, and other social media network to focus only on this blog. This is the place where you can find me. If you want to keep update on what I am up to, simply visit this site or subscribe to my RSS feed. Yes, it still exists.