Giờ Đọc

Tôi thức dậy khoảng năm giờ sáng và trời bắt đầu trở lạnh nên cái sung sướng nhất là được nằm đọc sách cho đến bảy giờ hoặc khi nào Xuân vào phòng đòi xem Elmo. Đến giờ nghỉ trưa, ăn xong tôi lại đọc nữa tiếng trước khi trở lại với công việc. Chiều đi đón Xuân nếu còn dư thời giờ tôi mở sách ra đọc tiếp.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Đạo và Đán cùng nhau vẽ còn tôi nằm đọc. Sau đó tôi và Đạo cùng nhau đọc cho đến mười giờ đêm. Đạo cũng rất thích đọc sách nhưng phải cho nó đi ngủ để sáng hôm sau đi học. Sau khi nó ngủ, tôi lại dậy mở đèn ra đọc cho đến khuya.

Dạo này tôi thích đọc xen kẽ giữa tiếng Anh và tiếng Việt. Tiếc rằng ở đây không có những sách chữ Việt tôi muốn đọc. Sau khi đọc ba quyển tiểu thuyết tình cảm tôi chịu hết nổi rồi. Tôi thích đọc chuyện thật (non-fiction) hơn là hư cấu.

Không biết sau bây giờ tôi lại mê đọc đến thế. Chắc tại mù chữ đã lâu nên muốn theo đuổi cho kịp. Tôi muốn mấy đứa con cũng thích đọc sớm đừng để quá trể như tôi. Bây giờ thời gian hẹp hòi tôi lại muốn đọc. Ngày xưa rảnh rỗi tôi đã lãng phí đi thời gian. Lúc xưa cầm sách lên là ngủ. Bây giờ đọc là không muốn ngủ.

Sống cho hôm nay

Lúc trước siêng lắm. Sáng thức dậy sớm cho dù trời lạnh cũng chạy bộ. Bây giờ thức dậy mặc áo lạnh vào bước ra khỏi nhà thấy trời hơi lạnh trở vào lại cởi đồ ra leo lại vô giường nằm đọc sách. Giờ đây tôi ghiền đọc sách hơn chạy bộ.

Lúc trước ăn uống kỹ lưỡng. Trưa nào cũng đem theo hộp rau, trái cây, và miếng thịt gà không mỡ. Từ lúc làm gần khu Eden nên ăn đồ Việt Nam quen rồi không trở lại ăn rau cải được nữa. Bây giờ lười lái xe nên đem cơm theo ăn. Thằng Đán thích ăn thịt kho nhiều mỡ nên mẹ nó kho toàn thịt ba chỉ. Thế thì tôi cũng ăn luôn. Mỗi ngày một hộp cơm, một trứng kho, vài miếng thịt mỡ kho, một trái chuối, và hai trái ớt hiểm.

Lúc trước cố gắng diet, bây giờ ăn thoải máy. Chẵng kiêng cữ gì cả. Nhờ có giấm táo của Bragg nên rượu beer cũng chơi luôn. Gout không còn hành hạ nữa. Thôi kệ còn hưởng thụ được thì cứ hưởng. Chuyện ngày mai để ngày mai lo.

Cảm kích

Tôi cảm kích em rất nhiều. Tôi cảm kích sự đảm đang và ân cần em dành cho con cái. Tôi cảm kích sự chăm chỉ của em dành cho sự nghiệp và cho gia đình. Tôi cảm kích những việc em làm cho chồng. Và tôi cảm kích nhất là lòng tốt của em.

Em đối xử chu đáo với những người xung quanh. Em không tranh đua hay ganh ghét ai. Người ta tính toán với em, em vẫn không để trong lòng. Giống mẹ em, em không nói xấu người khác. Với một số người thì việc làm này rất khó. Có người thích nói xấu người khác đến nỗi tôi nghĩ lúc không có mặt tôi họ sẽ moi tôi ra nói xấu. Nên giờ tôi sợ nhất là nghe người này nói xấu người nọ. Có cái gì tốt thì nói để học hỏi còn xấu thì tự mình hiểu là đủ rồi. Không cần phải kể lể.

Dường như ganh ghét thường đi chung với đâm thọc. Có ganh ghét mới đâm ra thọc vô. Tôi cảm kích bởi em không phải là người ganh tỵ hoặc đua đòi. Hãy giữ lấy những tính tình tốt đẹp đó nhé. Tôi cần học từ em rất nhiều.

Tôi đã sai

Hôm thứ Bảy cả nhà đưa bà ngoại ra phi trường đi vacation ở Nhật Bản và Nam Hàn. Sau đó kéo quá DC chơi. Tụi nhỏ thấy chỗ phun nước nên nhảy vào chơi ướt hết cả người. Chủ Nhật thằng Đạo và thằng Xuân bị sốt và ói mửa đầy nhà. Thứ Hai tôi cũng phải ở nhà với tụi nó. Cả hai vợ chồng đều mệt mỏi cả. Tôi thì bị nhức đầu cả ngày. Thứ Ba đi làm có một chuyện nhỏ không đáng kể nhưng làm tôi bực bội.

Khi đón thằng Xuân về lại thêm một chuyện nhỏ không đáng kể nhưng tôi đã trút cái giận lên bà xã. Nói vài câu lớn tiếng thế là vợ giận lại. Biết mình hơi quá đáng nên đã xin lỗi nhưng vẫn chưa được tha. Tôi biết mình thật vô cớ và không biết từ lúc nào tôi đã dễ bị kích thích. Chuyện không đáng để ý tới cũng khiến tôi bực bội rồi đâm ra quạu quọ.

Tôi cần lấy lại sự điềm tĩnh cho chính bản thân. Ngủ không đủ đã kiến tôi mất đi sự kiềm chế tính tình. Tôi không thể để cho những sự nhỏ nhặt làm tôi trở nên cọc cằn và mất thăng bằng. Vì đám nhỏ tôi cần phải tự kiểm điểm lại chính mình.

Read One Book at a Time

I like to read. I prefer books over social media. Reading books keep me offline. I check out a couple of books from our local libraries. I want to get through them all as quickly as I can. I ended up losing my concentration. If I am 20 or 30 pages into the book and I am not feeling it, I grow impatience and just want to move on to the next one. Now I just check out one book at a time. I have to finish it first before I could check out another one. It has been working so far until I forgot to take my book with me. Now I have nothing to read during my lunch break.

Nhật ký công khai

Có người hỏi tôi động lực nào đã khiến tôi duy trì cái blog này. Viết xuống hết cảm nhận sau này có hối hận không? Quả thật cảm nghĩ tôi đổi thay hằng ngày hằng giờ. Những gì tôi suy nghĩ và viết hôm nay có thể ngày mai hoặc năm sau đã khác.

Tôi không có câu trả lời. Đã blog mười mấy năm rồi và nó đã thành thói quen. Khi được viết xuống những gì trong đầu tôi cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái lắm. Tôi không cần giữ lại trong thâm tâm và trí nhớ. Nếu như là những chuyện riêng tư thì sao không viết trong nhật ký?

Đây là quyển nhật ký của tôi. Nhật ký vẫn viết riêng cho chính mình nhưng khác là ai đọc cũng được. Tôi đã từng viết nhật ký vào những trang giấy lúc còn học lớp sáu nhưng đã bỏ vì mất đi cảm hứng. Viết cho tự mình đọc rồi cũng chán. Viết trên đây hy vọng có người được chia sẻ.

Dĩ nhiên tôi hiểu được cái mạo hiểm là một ngày nào đó những gì tôi đã viết sẽ quay lại cắn tôi. Nhẹ là mất công việc còn nặng thì không biết sẽ mất những gì. Cũng may mắn là tôi chưa bị gì cả. Tôi không phải là người nổi tiếng và cũng không viết bậy bạ lắm. Viết để rèn luyện chữ nghĩa. Tiếng Việt của tôi đã quá tệ nên cần phải học lại.

Tôi đã bỏ ra rất nhiều thời gian để cố gắng viết tiếng Anh. Quả thật tôi không có khiếu về ngôn ngữ nên đã mười mấy năm viết vẫn chưa được hay. Nhưng vì sự đam mê nên tôi vẫn tiếp tục đọc và viết. Chừng nào chán tôi đổi quá những sở thích khác như hút, chích, và tình dục. Nhậu nhẹt thì tôi đã quá sợ rồi.

Khoảng cách

Tôi và mẹ đã không sống chung một nhà từ lúc tôi có việc làm. Thế là đã mười mấy năm hai mẹ con mỗi người mỗi ngã. Nhưng tôi vẫn tranh thủ về thăm mẹ vào những ngày cuối tuần hoặc vào những dịp lễ.

Nhiều lúc tôi cảm thấy có lỗi khi không được kề cận để lo cho mẹ. Là con trai trong nhà tôi không nuôi được mẹ. Tôi cũng muốn mẹ về sống với chúng tôi nhưng mẹ thương con gái sống có một mình nuôi hai đứa con nên mẹ muốn phụ giúp. Gia đình chị tôi cần mẹ nhiều hơn tôi cần mẹ.

Tôi mong muốn hai đứa cháu biết sự yêu thương của bà ngoại dành cho hai chúng nó. Dù bà chậm chạp hay nói lăng nhăng, bà lúc nào cũng lo lắng và yêu thương chúng. Có lúc tụi nó lớn tiếng hoặc có ý bất mãn với bà tôi phải nhắc nhở chúng nó là nó rất may mắn được có bà bên cạnh.

Tôi buồn và xót xa khi không còn được sống bên mẹ nữa tuy biết rằng hoàn cảnh hiện tại bắt buộc như thế. Lúc nào mẹ muốn về bên con, cánh cửa chúng con luôn mở rộng đón chào mẹ.

Pixel 2

Đã hai thàng từ lúc về lại Mỹ sau chuyến đi Việt Nam tôi đã không dùng đến điện thoại thông minh (smartphone). Phải bỏ ra gần cả ngàn đô cho cái phone tôi thấy không đáng. Vả lại tôi cũng muốn thử cuộc sống không có phone như thế nào.

Hai tháng nay tôi sống rất thoải mái. Không có phone tôi đọc sách nhiều hơn và không bị quấy nhiễu bởi tin tức, Facebook, hoặc Twitter. Tôi vẫn dùng laptop để blog và làm công việc. Chỉ có một vấn đề nhỏ nhưng quan trọng là tôi cần phone khi làm việc ở nhà. Tôi cần dùng đến VPN để nạp an toàn vô chổ làm. Tôi cũng cần phone để báo hiệu nếu trang nhà của trường bị trục trặc hay có vấn đề.

Vì việc làm của tôi cần có phone nên được hảng trả tiền hàng tháng. Vì thế tôi bắt buộc phải mua điện thoại mới. Tôi ngắm nghía em iPhone X nhưng phải trả hơn cả ngàn đô thấy phí quá. Tuần vừa rồi thấy em Pixel 2 của Google cũng mới ra lò. Ở Best Buy được bớt 100 đô, chỉ nửa giá của iPhone X, nên chơi luôn. Bây giờ tôi chán cái thiết kế của Apple nên muốn sự đổi mới. Thấy design của Google bây giờ rất hay nên thử cho biết. Mong là sẽ không bị thất vọng.

Chất Độc Tanqueray

Thứ Bảy về thăm mẹ. Vợ trổ tài làm món chả cá Lã Vọng. Cả nhà cùng với một số anh chị bà con thưởng thức. Thấy ở nhà chị Thơm có một chay Tanqueray to tổ bố chưa khui. Thế là mua vài chai tonic water (Fever-Tree Premium Indian) về làm gin and tonic. Lâu lắm rồi mới được ngồi cùng anh chị em trò chuyện. Lâu lắm rồi mới được cùng gia đình ăn chả cá Lã Vọng. Lâu lắm tồi mới được uống gin and tonic.

Đến khuya khi mọi người ra về tôi phụ dọn dẹp, tắm rửa, rồi đi ngủ. Vừa nằm xuống thì cả thế giới cùng xuây. Mùi chả cả và mấm tôm cũng trào lên. Chịu không nổi tôi chạy vào toilet cho ra hết. Cả người nóng hổi như muốn được thác loạn. Tôi hối hận vô cùng và không sao ngủ được. Ngồi dậy thì đầu óc quây cuồng. Miệng thì khô khan mà không thể đứng lên được. Tôi bị chất độc Tanquery điều khiển nên nằm nhắm mắt chịu trận cho đến ngày hôm sau.

Sáng đói meo nhưng không muốn ăn. Chỉ ăn vội tô cereal với sữa rồi đi nằm tiếp cho đến 12 giờ trưa. Bây giờ là sáng thứ Hai mà vẫn còn chưa hết hẳn cơn say. Sẽ không đụng đến rượu mấy tháng nữa và sẽ không dám đùa giỡn với em Tanqueray quá chớn. Hoa hồng có gai còn Tanqueray thì có độc.

Càng Kỹ Càng Khó

Mỗi lần gọi điện thoại cho mẹ tôi đều hỏi thăm bàn chân của mẹ còn đau không và câu trả lời vẫn đau chịu không nổi. Mẹ đang làm gì? Và câu trả lời vẫn đang làm đồ ăn. Sao mẹ không nghỉ ngơi? Câu trả lời vẫn không làm ai làm. Trăm lần như một tôi cũng không biết phải nói gì.

Cho dù đôi chân và đầu gối bị đau, mẹ vẫn đứng trong bếp mỗi ngày từ sáng đến khuya. Tính mẹ kỹ lưỡng lại chậm lại khó nên tự làm khổ bản thân mình. Càng lớn tuổi càng kỹ càng chậm càng khó. Mới đó mà đã mười mấy năm rồi tôi không còn ở với mẹ. Mỗi lần về thăm mẹ tôi không dám báo trước sợ mẹ lo làm đồ ăn cực nhọc cho dù tôi thèm và nhớ những món mẹ đã nấu cho tôi từ bé.

Không ngày nào tôi không nghĩ đến mẹ và lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Nhưng nếu mẹ không tự lo cho bản thân mình thì tôi cũng không làm gì được. Nói thì tôi đã cạn lời nhưng mẹ vẫn không thay đổi. Thuốc đã không còn tác dụng nữa vì mẹ không chịu nghỉ ngơi. Như lần chị Hương có nói với bác sĩ rằng trời cũng không chữa hết bả nữa huống chi là ông. Từ đó mẹ giận chỉ và đã không cho chỉ trở đi bác sĩ và thông dịch nữa. Thật sự thì chị nói cũng không sai.

Ngoài việc nghĩ và cầu nguyện cho mẹ tôi cũng không biết phải làm sao giúp đỡ cho mẹ. Phải chị mẹ đừng khó ăn quá và được kỹ lưỡng quá đừng khó quá thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nhưng 80 năm đã không hề thay đổi thì giờ đây làm gì mà đổi thay được. Thôi thì đến đâu hay đến đó.