Vợ tôi

Nghe nói “Phía sau thành công của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ”. Phía sau tôi luôn có cô cọp sẵn sàng nuốt sống. Nói đùa thôi chứ vợ tôi luôn là nguồn động lực của tôi.

Khi tôi bị phiền phức trong công việc và muốn nhảy qua việc mới nhưng thiếu tự tin. Công việc mới đòi hỏi tôi phải đảm nhiệm phần sau. Lúc đó, tôi chỉ chuyên về thiết kế phần trước. Phần sau tôi thua. Chẳng hạn như khi cất một căn nhà, tôi chỉ biết thiết kế sao cho đẹp, đơn giản, và tiện lợi cho người ở. Còn đổ bê tông, chạy điện, hay đặt ống nước thì tôi chẳng biết gì cả.

Vậy mà vợ thúc đẩy tôi nhận công việc mới. Để tôi giải tỏa căng thẳng trước khi bắt tay vào công việc mới, vợ lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Cancun. Mấy tháng đầu nhận việc, tôi vừa làm phần trước, vừa học phần sau bù đầu. Sau sáu tháng, tôi học được khá nhiều nên công việc cũng ổn định.

Khi đầu óc thoải mái một chút, tôi lại có ý định bước vào Cao học. Tôi bàn với vợ đây là cơ hội hiếm hoi vì chẳng phải tốn chi phí gì cả, chỉ tốn thời gian học. Vợ đồng ý và hỗ trợ cho việc tôi trở lại trường. Trong quá trình viết bài luận án, tôi lại bị áp lực. Vợ lại lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Dominican Republic. Ban ngày ăn nhậu thoải mái, tắm biển phơi nắng, và đùa chơi với Đạo và Đán. Ban đêm tôi ngồi ở ban công nghe tiếng sóng biển và viết bài luận án cho đến gần sáng. Cuối cùng tôi đã hoàn tất dự án Vietnamese Typography và đạt được Bằng Thạc sĩ.

Những người giáo viên biết tôi trong nghề thiết kế trang mạng nên ngỏ ý muốn tôi dạy học. Trước đó mẫu giáo còn chưa dạy huống chi dạy đại học nên tôi cũng lưỡng lự. Tôi hỏi ý kiến vợ. Dĩ nhiên vợ tán thành nên đi dạy thử. Những ngày đầu đứng trước hai mươi mấy đứa học sinh đại học cũng run lắm nhưng rồi cũng quen. Thấy học trò đạt được kết quả tốt những gì tôi dạy, tôi cũng vui lòng. Dạy được ba học kỳ thì Xuân chào đời. Tôi không thể đi dạy về trễ để một mình vợ trông ba đứa con nên tôi nghỉ. Hứa hẹn khi tụi nhỏ lớn tôi sẽ trở lại dạy.

Rồi lần đầu đi trượt tuyết, vợ đăng ký lớp học cho Đạo, Đán, và Xuân. Vợ hỏi tôi học không, tôi lắc đầu vì ngán tiền. Tôi chỉ ngồi ở nhà trọ đọc sách. Lần sau đi trượt trở lại, vợ không thèm hỏi. Đăng ký lớp bắt tôi đi học. Tôi không muốn nhưng tiếc tiền nên đành phải học. Nào ngờ, lần đó đã mở một bước ngoặt mới cho tôi. Sau lần đó, cuối tuần nào tôi cũng đưa Đạo và Đán đi trượt tuyết tuy phải lái xe một tiếng rưỡi và trả gần $500 mỗi ngày cho ba cha con, chưa kể đi ăn sushi buổi tối sau khi trượt rã người.

Năm covid, chúng tôi cũng ngừng trượt tuyết. Sau covid, vợ chịu chơi mua cho cả gia đình thẻ trượt tuyết nguyên mùa đông. Nhờ đó mà tôi luyện tập nhiều hơn. Chẳng những trượt ski, tôi tập luôn snowboard. Quả thật là môn thể thao mùa đông quá tốn kém nên tôi phải tìm cách để trượt mà không cần phải chi. Đường lối duy nhất là làm cho họ. Ý định thử xin vào làm huấn luyện viên nhưng cũng e ngại vì tôi chỉ chơi môn này có vài năm. Tôi lại hỏi ý kiến vợ. Bà xã cũng đồng ý rằng tôi đủ khả năng để trượt trên mỗi địa hình và đủ kiến thức để dạy.

Thế là tôi nộp đơn xin việc và được nhận. Tôi phải làm ít nhất là 2 ngày một tuần. Với công việc chính, tôi chỉ còn lại ngày thứ Bảy và Chủ Nhật. Cuối tuần tôi phải đi làm thì phải nhờ vợ trông con. Được cái là cả gia đình có thể đi trượt trong lúc tôi dạy và mùa đông chỉ có 3 tháng. Mọi chuyện cũng suôn sẻ không trở ngại.

Nhờ có sự hỗ trợ, động viên, và thúc đẩy của vợ, tôi mới có được những trải nghiệm thú vị trong cuộc sống. Mỗi khi nghĩ đến thấy thương vợ vô cùng. Bạn bè vợ chọc rằng, “Lâu lâu ông xã của Dung thả ra một bài nịnh vợ”. Vợ mình, mình nịnh. Không nịnh vợ người khác thì đâu sao. Hơn nữa, tôi không e ngại vì những gì tôi viết là cảm xúc thật từ đáy lòng.

5 năm vắng mẹ

Ngày 28, tháng 12 lại về. Mới đó mà đã 5 năm từ ngày mẹ tôi ra đi. Có người cho rằng một khi mẹ mình nằm xuống kể như xong một đời người. Không khóc lóc. Không thương tiếc. Không than thở. Riêng tôi, mẹ luôn ở trong tôi cho đến khi hai mẹ con đoàn tụ. Tôi không biết lúc tôi rời xa cõi tạm này sẽ gặp lại mẹ hay không, nhưng tôi vẫn hy vọng.

Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Mỗi người có mỗi cách bày tỏ riêng về cha mẹ của mình. Người ta kể như mẹ đã làm xong trách nhiệm của mọi người mẹ là đủ. Không muốn nhắc đến cũng không muốn nhớ đến tình mẫu tử. Tôi viết xuống đây để tưởng nhớ ngày mẹ rời xa chứ không phải để chứng minh sự hiếu thảo của mình. Có hiếu hay không chỉ một mình mẹ biết. Tôi viết xuống để bộc lộ tình cảm của mình với người mẹ đã thương yêu tôi hết cả cuộc đời của mình. Từng nỗi âu lo mỗi lần tôi bệnh, từng nỗi lo sợ tôi lầm đường lỡ bước, từng miếng ăn, từng chỗ ngủ, tôi đã cảm nhận được sự thương yêu và che chở của mẹ.

Mỗi lần viết về mẹ, không chỉ những ký ức ùa về mà còn được đến thăm mẹ trong đầu óc. Tôi nhớ mẹ lắm. Nhớ lúc về thăm mẹ vào những ngày lễ mùa đông. Nhớ mẹ đùa vui với mấy thằng cháu quậy. Nhớ những tiếng cười của mẹ. Nhớ những lời nói và ánh mắt đăm chiêu của mẹ. Nhớ những món ăn quen của mẹ. Nhớ mãi nhớ mãi không bao giờ quên.

Già rồi ngủ ít thôi

Hai giờ sáng ngày thứ ba, tôi lái xe từ chỗ lạnh lẽo (20° F) đi đến chỗ lạnh buốt (0° F). Từ Virginia đến Vermont mất hết 12 tiếng (bao gồm 2 tiếng ngủ bờ ngủ bụi). Check in ký túc xá của những tâm hồn mê trượt tuyết lúc 4 giờ chiều.

Định ra ngoài ăn tối rồi đi xem phim nhưng hơi mệt và buồn ngủ nên ăn cá hồi lạnh với bánh mì và uống ly sinh tố rồi đi ngủ lúc 8 giờ. Trong giấc ngủ say sưa vợ đòi ly dị trong lúc họp mặt gia đình đoàn tụ. Dĩ nhiên là tôi bị shock. Dù tôi có năn nỉ cỡ nào cũng không được. Người thân trong gia đình cũng không ai chịu giúp tôi cả. Một khi người đàn bà đã quyết định rồi thì không ai có thể thay đổi được.

Thức giấc lúc 4 giờ 44 phút. Cũng may chỉ là cơn ác mộng. Đi trượt tuyết một mình nhưng vẫn còn có vợ con cảm giác khác với đi trượt tuyết một mình cô đơn không có nơi trở về. Tuy trời lạnh buốt nhưng vẫn ấm lòng vì mình còn có mái ấm gia đình.

Mùa đông, bạn bè và người thân tìm nơi ấm áp như Florida để trốn lạnh. Còn tôi tìm nơi lạnh cống để đông đá những muộn phiền trong cuộc sống. Mỗi người có mỗi tư duy khác nhau. Tôi muốn đến gần với Mẹ Thiên Nhiên để cảm ơn bà đã tạo ra những mảnh chăn tuyết trắng tuyệt vời.

An Honest Mistake

A few weeks ago, I sold a brand new pair of ski boots via Facebook Marketplace. My wife bought these boots two years ago for Vương, but they were too big for him. Since we had a pair of hand-me-down from Xuân in the same size, he didn’t need that pair anymore.

I sold the pair to a guy in Pennsylvania. I typically don’t ship things, but I made the exception since he was willing to pay for the shipping fee. A few days ago, he texted me back to let me know that I sent him two right boots. He sent me photos of the boots: a size 19.5 and 20.5.

I was shocked. I didn’t bother to check the boots because I thought they were correct. Vương never tried them on. I didn’t take any photos of the boots because they were brand new. I just took the photos off the company’s website. Luckily I did film them. I couldn’t tell, but my wife could see that they were both right boots in my video.

I apologized to the buyer and issued him a full refund including the shipping charge. I told him to keep them or discard them. He didn’t need to send them back to me. He was understanding and thanked me for my honest mistake.

When my wife bought these boots on Amazon, they sent us the wrong boot, but we never checked. The lesson is to always check the boots for the right size. I used to work for Foot Locker when I was in high school, I should have known better.

Sinh nhật vợ

Vợ yêu,

Chúc em sinh nhật vui vẻ. Thời gian gần đây chúng ta đã có những chuỗi ngày không được vui. Anh suy nghĩ rất nhiều và chấp nhận rằng có những chuyện giữa vợ chồng sẽ không bao giờ thấu hiểu nhau hoặc có cái nhìn giống nhau.

Có những chuyện anh cho là lẽ thường, chẳng hạn như cách cư xử giữa người với người trong đời sống, em cho rằng anh quá khắt khe và thiên vị. Dù bất cứ ai, trong bạn bè hay người thân, anh chỉ mong muốn cách cư xử căn bản giống nhau.

Sau chuyện không may lần này, anh cảm nhận rằng giữa chúng ta đôi lúc không có điểm tương đồng. Dù cho anh cố giải thích, em không tiếp nhận thì anh đành chịu. Những gì anh không nói ra được, anh viết xuống để không giữ lại trong lòng.

Người mà anh cho rằng mình có thể mở rộng hết cũng không thể san sẻ được nữa. Nhiều lần anh đã tự kiềm chế cảm xúc của mình với em, nhưng anh không làm được. Chuyện vui, chuyện buồn, chuyện phiền, người đầu tiên anh muốn được chia sẻ là em. Giờ anh hiểu được những điều đó chỉ thêm gánh nặng cho em. Để tránh gây thêm áp lực cho em, anh sẽ nén lại những nỗi niềm riêng.

Trong mối quan hệ vợ chồng, em đã hy sinh vì anh quá nhiều. Anh luôn mang ơn em. Anh sẽ cố gắng không liên can đến những gì vượt qua gia đình nhỏ của mình để khiến em mphải khó xử. Hôm nay em bước sang tuổi mới, hy vọng em sẽ được những ngày mới tươi vui.

Yêu em,
Chồng

5 năm vắng ba

Thế là 5 năm từ khi ba tôi ra đi. Lần cuối cùng tôi gặp lại ông là mùa hè năm 2017. Vậy là đã 8 năm rồi tôi chưa trở lại quê nhà.

Lúc 11 tuổi, tôi đã xa ba sống nơi xứ lạ quê người. Không có ba bên cạnh, tôi phải tự đối phó với những sóng gió trong cuộc sống. Dĩ nhiên, mẹ vẫn lo đầy đủ cho tôi ăn học, nhưng tôi vẫn thiếu sự cứng rắn của người đàn ông. Trong tình cảm và luôn cả trong cảm xúc, tôi rất yếu đuối.

Ba có nỗi khổ riêng của ông nhưng ông không hề chia sẻ. Một mình ba gánh chịu. Những ngày cuối đời của ông, tôi biết ông đau đớn lắm nhưng mỗi khi nói chuyện với tôi, ba lại lẩn tránh không muốn cho tôi biết nỗi đau của ông.

Giờ đây tôi cũng đã làm cha. Tôi lại suy nghĩ về ông rất nhiều. Làm cha quả thật không dễ dàng. Mỗi lần thấy con mình vấp ngã hay bị chấn thương, tôi đau cả ruột gan. Chỉ vì sợ tương lai con khổ sở, tôi đã lo lắng từng phút từng giây. Không biết là tôi không tin tưởng vào mấy đứa con của mình hay tôi không tin tưởng vào chính mình.

Có lẽ ba đã tin tưởng tôi. Cho tôi sự tự lập từ nhỏ. Có chuyện gì xảy ra tôi cũng phải tự lo cho mình. Tôi không tài giỏi nhưng tôi đã sống sót được nên người. Tôi không giàu sang nhưng cuộc sống của tôi cũng không phải khổ cực. Những gì tôi có được cũng do hai bàn tay tôi tạo nên mà không phải nhờ vả vào ai.

Nhìn lại đoạn đường tôi đã đi qua. Tuy có nhiều sai lầm và cũng có nhiều lỗi lầm, tôi không hối hận. Cho dù hoàn cảnh nào hoặc lý do nào đã khiến hai cha sống ở hai phương trời cách biệt và giờ đây kẻ mất người còn, tình cha con vẫn luôn tồn tại trong tôi.

Nếu không biết, giờ sẽ biết

Ngày xưa mẹ dạy tôi, “Lời chào cao hơn mâm cỗ”. Lời nói không mất tiền mua. Một câu hỏi thăm đâu có khó khăn. Một lời nói trấn an đâu có mất mát gì. Dĩ nhiên, lời nói phải đi với tấm lòng.

Với những người không có tâm hoặc không quan tâm thì cũng không đáng buồn và cũng không đáng tiếc. Tôi không phải là thần thánh nên tôi không rộng lượng, không cao cả, cũng không quân tử. Ngược lại, tôi cũng không tồi tệ, không hèn hạ, và cũng không tiểu nhân. Tôi luôn cố gắng sống đúng với lòng mình và sống công bình.

Giữa tình người với tình người, tôi luôn đối xử sao cho êm đẹp và hòa đồng. Với tôi, một câu nhẹ chín câu lành và sống trên đời sống cần có ba thứ phải biết: Biết ơn, biết lỗi, và biết điều.

And if ya don’t know, now ya know!

Counseling

My wife sat me down and told me straight to my face, “You need counseling.” She’s right. I have issues and I need some counseling to help my emotions from bouncing off the walls. I have someone in mind—a girl I used to date briefly in high school. We used to talk over the phone for hours for free. Now that she’s a counselor, I just need to pay her to talk to me. I disclosed it with my wife up front and she cleared it.

I have never talked to a counselor before. I just write down my problems and get them out of my system. That’s why I still love blogging after 22 years. Writing helps me work through my emotional issues. When facing people who are too close to my heart, I cannot control my emotions. I either break down or burst out. When it comes to emotions, I am either all in or all out. I don’t have a mechanism to balance my emotions.

As a father, I invested too much of my emotions into my kids. Of course, all parents do. I care about their wellbeing. I worry about their future. I would like them to be kind and compassionate. I would like them to celebrate their successes, but I also want them to deal with their failures. On the other hand, I can just fulfill my responsibilities as a father and leave my emotions out of our relationships. I tried, but I failed and I got frustrated, especially as the kids grew older. The same with our marriage, I am either all in or all out. I love my wife with all my heart and emotions. I can’t do it any other way. I just have to keep it real.

I am not even sure if I make any sense. I am still trying to work out how I interact with the people around me. How much space should I keep to myself? How comfortable can I be with everyone around me? I don’t know what the answer is. All I know is that the worst thing is to pretend to care if I don’t give a fuck.

Vết thương

Hôm qua bác sĩ chỉnh hình nhi khoa đã bó hết từ cánh tay đến bàn tay của Vương. Bác sĩ không muốn nó cử động vết nứt. Tuần tới sẽ chụp x-ray lại để xem có cần làm phẫu thuật hay không.

Chuyện thật sự đau lòng. Thằng bé lớn hơn Vương hai tuổi, bế nó lên rồi quăng nó xuống. Không biết thằng bé đó có ác ý hay không nhưng việc nó làm là sai. Thế mà không một lời nhận lỗi, không một lời hỏi thăm, thậm chí, không một lời nhìn nhận. Tôi không thể ngờ có những bậc cha mẹ vô trách nhiệm, vô tâm, vô ý thức, và vô nhân đạo đến thế.

Nhưng thôi chuyện đã xảy ra tôi cũng không muốn nhắc lại. Viết xuống đây một lần để giải tỏa nỗi đau của người làm cha này. Giờ đây chỉ lo lắng cho nó kĩ càng để hy vọng khỏi phải mổ và cầu nguyện cho nó sớm bình phục.

Bạn bè

Tôi chơi bạn rất ít nhưng khi đã thành bạn rồi thì tôi chơi hết mình. Yếu điểm của tôi là khi đã thân nhau thì tôi mất đi cảnh giác và không còn dè dặt nữa. Cứ ngỡ rằng mình hiểu được bạn mình.

Chuyện xảy ra vài ngày qua tuy rất nhỏ nhoi nhưng đã đánh thức tôi. Có những quan hệ không đơn giản chỉ qua rượu chè hay đùa giỡn. Tôi chấp nhận mình đã sai. Đã dùng lời lẽ vượt bậc cấp. Tôi chỉ nghĩ đơn giản đã thân nhau rồi thì bậc cấp không quan trọng, nhất là khi đã sống trên đất nước bình đẳng (you & me) bao nhiêu năm qua. Hơn nữa, cả đám vẫn thường hay đùa giỡn ngang ngang nhau.

Tôi thừa nhận mình đã vượt qua bậc cấp nhưng nếu cho tôi bất kính thì hoàn toàn không. Tôi luôn kính nể bạn bè. Nếu như tôi không kính trọng bạn bè thì tôi chẳng bao giờ giữ mối quan hệ cả, không chỉ ở bạn bè mà luôn cả người trong gia đình.

Tôi luôn tự nhắc nhở mình phải đề phòng trong những mối quan hệ nhưng rồi không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Lần nào cũng như lần nấy, tôi quá tin tưởng cảm giác của mình mà quên đi cảnh giác để rồi chuyện mất lòng xảy ra.

Bài học chẳng bao giờ rút kinh nghiệm. Người ta thân thiết và đối xử tốt với mình không có nghĩa là không có ranh giới. Bạn bè chơi sòng phẳng không lợi dụng nhau là đủ rồi. Đừng để cảm xúc tiến xa hơn nữa. Tôi rút kinh nghiệm và rút lui lại một bước.

Có những lúc chỉ muốn quay về với thế giới của riêng mình nhưng cũng có những người bạn rất nhiệt tình như anh bạn nhậu và anh bạn nhạc của tôi. Đi chơi chung lúc nào cũng cảm thấy thoải mái mà không cần phải cảnh giác.

Contact