Các cha đi cắm trại

Sáng thứ Bảy thức dậy thấy trong người uể oải vì hai ba đêm ngủ không ngon giấc. Tôi định huỷ bỏ cuộc đi cắm trại với mấy người bạn nhưng đã lên kế hoạch hơn một tháng rồi, thôi đi luôn. Chiều thứ Bảy năm anh em lên đường. Đây là lần đầu tiên tôi trốn vợ con đi qua đêm với bốn thằng đàn ông khác.

Chúng tôi chỉ đi một xe. Đến nơi lúc sáu giờ chiều, chúng tôi vác đồ đạc đi bộ một dặm mới đến bãi cắm trại. Sau khi dựng lều, chúng tôi đốt lửa nướng thịt gà và thịt bò. Lấy ra chai rượu lai rai. Khoảng bảy giờ, hai người bạn (tôi chưa quen), đến tham gia. Một anh đem theo rượu và cigar. Đó giờ tôi chưa từng hút điếu thuốc huống chi cigar. Thấy mấy người hút, tôi mượn chụp tấm hình cho ngầu thôi chứ đâu có hút. Anh bạn nói với tôi, “Thấy mày cầm điếu thuốc là biết dân không biết hút rồi”.

Tôi chỉ uổng chừng hai hay ba ly rượu thôi mà đầu tôi nhức bưng lên. Chịu không nỗi nữa, tôi vào lều nằm và ngủ giật giờ. Lần này đi, quên đem theo thuốc Aleve nên đầu bị đau khá lâu. Đến khoảng 12 khuya, tôi thức dậy, ra khỏi lều, đầu vẫn còn nhức. Đúng lúc hai người bạn đến sau cũng từ giã ra về. Họ không ngủ lại.

Khoảng một giờ sáng, ba ông bạn vô lều cùng ngủ. Mệt và xỉn nên ông nào cũng ngáy. Dĩ nhiên, tôi là người ngáy to nhất. Người bạn thứ năm tuy nằm lều riêng nhưng ngủ không được vì mấy ông này ngáy to quá. Tuy nằm trong lều không êm như nằm trong nhà nhưng tôi ngủ cũng tạp ngon giấc vì quá mệt.

Sáng chủ nhật chúng tôi dậy bảy giờ sáng. Pha ca phê và nấu mì tô. Ăn điểm tâm xong, chúng tôi lội bộ năm miles. Trở lại bãi cắm trại dọn dẹp mọi thứ và ra về. Chúng tôi chia tay nhau khoảng mười hai giờ trưa.

Tuy bị nhức đầu nhưng tôi có những giây phút nhẹ nhàng và thoải mái bên mấy người bạn thân tình. Lâu lâu có một ngày như thế là quá vui rồi.

Duyên bạn

Tình yêu thường đề cập đến cái duyên như “tình duyên” hay “duyên nợ” nhưng theo tôi thì không hẳn như thế. Trong tình yêu không cần có cái duyên. Lúc trước tôi mà không bày tỏ tình cảm mình với bà xã thì chưa chắc chúng tôi đã nên vợ nên chồng. Có thể chúng tôi có duyên với nhau nhưng nếu tôi không nắm lấy cơ hội thì có duyên cũng không đến. Ngày xửa ngày xưa thời ông bà, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nên làm gì có cái duyên. Phải ráng sống với nhau nên vợ nên chồng.

Ngược lại trong tình bạn thì cần phải có cái duyên. Tình bạn không thể nào ràng buộc. Có người tôi rất muốn làm bạn nhưng chắc là chúng tôi không có duyên nên không thể thành bạn. Bạn bè đến với nhau không thể nào miễn cưỡng. Tôi có bạn cùng chung sở thích nên trở nên thân—đó cũng là cái duyên. Còn có bạn bè tưởng đâu là thân thiết từ đầu nhưng lại trở nên xa lạ—chắc là hết duyên.

Có hai người bạn, tôi cứ tưởng là thân tình nhưng khi họ có mâu thuẫn với người bạn khác đã không còn qua lại với tôi. Chuyện chẳng liên quan gì đến tôi cả. Tôi cố giữ mối quan hệ với hai người nhưng họ cũng chẳng tha thiết gì nên tôi cũng buông luôn. Không có duyên nên không miễn cưỡng làm gì.

Ngược lại có một người tôi nghĩ sẽ không bao giờ làm bạn với nhau được vì chúng tôi quá khác biệt. Sau một thời gian hiểu tính tình và hợp nhau nên trở thành thân thiện. Tình bạn tự nhiên mà đến từ hai bên nên đó mới đúng là cái duyên.

Tôi không nhiều bạn bè nhưng đủ trải nghiệm để rút ra kinh nghiệm rằng: Tình bạn đến tôi không mong đợi gì, tình bạn đi tôi không hề hối tiếc. Không phải tôi thờ ơ nhưng sự thật trong tình bạn không thể ép buộc. Mình có thể làm bạn hôm nay cũng không có thể làm bạn ngày mai. Hoặc ngược lại mình chưa làm bạn cũng có thể sẽ làm bạn. Tùy theo cái duyên.

Đối với cá nhân tôi, bạn bè không phân biệt giai cấp, không phán xét, không lợi dụng, không tính toán, và không chơi xấu. Bạn bè chỉ cần thông cảm cho nhau, tôn trọng lẫn nhau, và có qua có lại là đủ. Cảm ơn những người bạn đã trở thành thâm tình. Vì tình bạn đến với nhau là có cái duyên, tôi sẽ cố gắng gìn giữ những mối quan hệ đó.

Tặng cái kệ

Dạo này tôi rất là hào phóng. Dĩ nhiên, ai đối xử tốt với tôi thì tôi đối xử tốt lại. Tuy nhiên, ai đối xử tệ với tôi, tôi vẫn tặng họ cái kệ.

  • Anh ganh tị tôi, kệ anh.
  • Chị nói xấu tôi, kệ chị.
  • Em không thích tôi, kệ em.
  • Mày ghét tao, kệ mẹ mày.

Nói đùa cho vui vậy thôi chứ tôi sống hòa đồng, biết điều, và đâu có làm gì để người ta ghét mình, nhưng họ muốn ghét thì vẫn tặng họ cái kệ. Nhà tôi kệ nhiều lắm và còn đóng cho bà xã mấy cái kệ rất to. Kệ vợ, vợ muốn làm gì thì làm.

Sleeplessness & Alcohol Knocked Me Out

My sleep schedule for last week was all messed up. I didn’t get to sleep much. On Saturday, I woke up early and drove 1.5 hours to Whitetail to teach snowboarding. I had a morning lesson with 8 kids from age 7 to 12. Luckily, I didn’t have a lesson in the afternoon. I left Whitetail around 1:30 pm.

I wanted to rest before heading to the Vietnamese concert at MGM casino, but I still couldn’t catch a nap. My wife and I arrived at the casino around 8:45 pm. We met up with our friends and headed to the VIP room. There was an open bar. I started off with a Tanquery and tonic. Our friend got my wife vodka and pineapple juice. It was a bit too strong for her. So I drank it and ordered her a Cosmo. It was still too strong for her. I drank it as well. I ordered her an SOB (Sex On the Beach). She didn’t like it either. Between her drinks and mine, and my friend passed around shots of cognac, I was fucked. I needed to dance to get the alcohol out of my system. I just went to the balcony and started jamming. I felt great.

After the show, we headed to the after party. We danced some more and drank some more. We left around 1:30 am and my wife drove us home. As soon as I lay down in bed, the alcohol worked its way in my system. I couldn’t fall asleep. I got up around 8:00 am and there was no way I could drive 1.5 hours to work. I emailed in sick and went back to bed. I slept all day on Sunday to catch up on all those sleepless nights. By Monday morning, I felt great and recharged.

I need to get back on my sleeping schedule again. Thanks to my wife for capturing the great moments.

Cáo Phó

Vài tháng gần đây, trên Facebook Timeline của tôi xuất hiện khá nhiều bài cáo phó từ Việt Nam ra hải ngoại và từ các tiểu bang của Mỹ. Những bài cáo phó già, trẻ, bé, lớn, nam, nữ đều có. Chết vì lớn tuổi. Chết vì tai nạn. Mất vì những cơn bệnh hiểm nghèo như ung thư. Tất cả những bài cáo phó là người Việt. Đa số là những người chẳng có quan hệ gì với tôi và tôi cũng không biết đến họ. Thỉnh thoảng cũng có người thân hoặc người quê.

Chẳng lẽ cái algorithm của Facebook muốn dùng tôi để thí nghiệm tâm lý? Hay tôi đã bấm vào những bài cáo phó nên cái algorithm cho rằng tôi muốn đọc những bài cáo phó. Lúc đầu đọc cũng khá là rùng rợn. Trong một ngày, đọc biết bao nhiêu là người chết. Những nỗi buồn chồng chất lên nhau khiến tinh thần tôi cũng bị ảnh hưởng. Những lúc buồn phiền hay căng thẳng, tôi không dám vào Facebook timeline của mình.

Lúc còn trẻ tôi rất sợ chết. Không chỉ những cái chết của người thân chung quanh mà còn cái chết của chính mình. Trong những bài blog, tôi đã viết xuống khá nhiều về cảm nghĩ của tôi về cái chết. Và tôi cũng đã tìm ra được câu trả lời về cái chết. Cái chết cũng là một phần trong đời người. Nó là giai đoạn cuối của cuộc đời. Còn sống hôm qua là hẹn chết ngày mai. Không ai qua khỏi cái chết. Chết sớm hay chết muộn cũng sẽ chết.

Tôi đã hiểu suốt và đã chấp nhận cái chết. Nếu đến lúc phải chết cho dù có muốn sống cũng không được. Cho nên tôi không còn bị rơi vào hoàn cảnh phiền muộn mỗi khi đọc những bài cáo phó.

Trong chúng ta không ai biết trước được cái chết của chính mình (trừ khi bị án tử hình). Chúng ta không thể nào nắm được cái chết nhưng chúng ta có thể nắm được cái sống. Cuộc sống của mình là thuộc vào chính mình. Sống sao cho vui vẻ và hạnh phúc. Sống sao để thỏa mãn chính mình để trước khi phải đối diện với cái chết không phải hối hận.

Dĩ nhiên đây chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi. Tôi chỉ cần sống sao cho nhẹ nhàng đầu óc và được sống với những người thân thương. Được làm những gì mình thích. Được tự do thoải mái là đủ rồi.

Năm tuổi

Theo quan niệm dân gian, năm tuổi (năm cầm tinh) gặp nhiều xui xẻo và trắc trở. Chị tôi cũng nhắc nhở tôi thế vì năm nay là năm Ngọ.

Hôm thứ Tư vẫn chơi bóng chuyền với anh em như thường lệ. Bỗng nhiên nhảy lên sơ ý chạm xuống lật chân phải. Mới bước sang năm mới mà bị trẹo chân rồi. Khổ nỗi tôi là con ngựa đam mê phi trên tuyết. Kiểu này phải nằm ở nhà mấy ngày.

Cũng đỡ là chưa gãy xương hay bị nghiêm trọng mà chỉ sưng mắt cá chân thôi. Trong tục ngữ có câu “Trong cái rủi có cái may” nên tôi không cho rằng đây là cái xui mà là sự nhắc nhở tôi phải cẩn thận hơn khi chơi thể thao.

Dĩ nhiên có chơi có chịu. Môn thể thao nào cũng có cái nguy hiểm của nó. Quan trọng là mình phải biết quý trọng cơ thể của mình. Tôi hy vọng sẽ bình phục sớm để trở lại núi tuyết. Chỉ còn một tháng nữa là hết mùa trượt tuyết rồi.

Khám sức khỏe định kỳ

Mỗi năm đến ngày khám sức khỏe định kỳ lòng man mác rầu. Vô gặp bà bác sĩ hỏi câu xã giao, “Anh khoẻ không”? Tôi trả lời, “Dạ chưa biết. Đợi bác sĩ cho biết”. Bác sĩ cười và hỏi tiếp, “Anh còn uống rượu bia không”? Tôi trả lời, “Dạ vẫn uống chút chút”. Bác sĩ nói tiếp, “Bây giờ thống kê cho biết uống rượu chút cũng không tốt. Anh nên bỏ đi”. Tôi trả lời, “Dạ tôi mà bỏ rượu, tôi bị căng thẳng càng chết sớm”. Bác sĩ nói, “Một tuần anh uống một hoặc hai lần thôi”. Tôi đáp, “Dạ, mỗi tuần tôi chỉ nhậu với bạn bè một lần. Thỉnh thoảng hai hoặc ba tuần mới nhậu một lần. Mỗi lần nhậu mấy chai whiskey”. Bác sĩ lắc đầu.

Bác sĩ đổi đề tài, “Anh còn dạy trượt ván không”? Tôi đáp, “Dạ vẫn còn. Mỗi tuần tôi trượt ít nhất là hai ngày. Có lúc đi cả tuần”. Bác sĩ tiếp, “Ngày xưa tôi cũng dạy cho con gái tôi trượt tuyết (ski).” Tôi mỉm cười, “Bác sĩ biết ski rồi thì tập trượt ván đi. Tôi dại miễn phí cho bác sĩ”. Bác sĩ cười trả lời, “Cám ơn anh, nhưng tôi không muốn mạo hiểm”.

Bà hỏi tiếp, “Vậy hết mùa đông, anh tập thể thao thế nào”? Tôi trả lời, “Thì tôi trượt patin và đánh bóng chuyền. Gần đây tôi cũng bắt đầu chơi pickleball”. Bác sĩ nói, “Môn pickleball tranh đua giữ lắm”. Tôi hỏi lại bác sĩ, “Bác sĩ cũng chơi pickleball hả”? Bác sĩ đáp, “Không vì không đủ cường độ. Hơn nữa không đáng để tôi mạo hiểm trẹo chân”. Tôi hỏi tiếp, “Vậy bác sĩ tập thể dục ra sao”? Bác sĩ trả lời, “Tôi tập luyện cường độ cao”. Tôi cười đùa, “Bác sĩ tập tạ hèn chi tướng tá vẫn ngon lành”. Bác sĩ khuyên, “Anh thử tập tạ đi rất tốt cho sức khỏe nhất là khi mình có tuổi”. Tôi đùa, “Bác sĩ chịu tập cho tôi thì tôi tập ngay”.

Tới phần kết quả thử máu và nước tiểu. Bác sĩ cho biết “Uric acid của anh ở 5 điểm.” Nhờ thuốc Allopurinol. Bác sĩ nói tiếp, “Nhưng LDL của anh đến 140. Anh cần phải xuống dưới 100”. Tôi không mấy ngạc nhiên vì tôi có thói xấu ăn uống mà vẫn chưa kiềm chế được. Cứ tưởng vận động nhiều nên không kiêng ăn đồ chiên đồ mỡ. Bây giờ bác sĩ bắt uống Rosuvastatin.

Bác sĩ nhắc nhở tôi đi nội soi đại tràng mấy năm nay rồi tôi vẫn chưa chịu lấy hẹn. Năm nay bác sĩ nhắc tiếp. Bác sĩ hỏi tôi còn dùng CPAP không, tôi trả lời đã ngưng lâu rồi. Bác sĩ nói thôi dùng qua APAP đi. Bảo hiểm chịu trả thì tôi chịu thử.

Càng ngày càng sống với thuốc men và lệ thuộc vào máy móc. Giờ đây mỗi buổi sáng phải có một viên vitamin, một viên trị gout, và một viên giảm chất béo.Buổi tối đi ngủ cũng phải dùng máy để thở. Chưa đến 50 mà đã sắp rụng rơi rồi.

Self Investment

After stepping aside for 5 weeks, I was back in my warm and cozy office at Scalia Law School as Director of Design & Web Services. I needed some catching up to do, but my colleagues had done an exceptional job of holding down the fort while I was away on snowy mountains skiing, snowboarding, or teaching. While my office job works my brain, my outdoor job works my body.

I spent my evenings driving my kids to their activities or tuning up skis and snowboards for customers. Then I spent some late nights working on freelance web design and development. If I had no client work, I would work on my self-initiated projects. I worked with my wife on HaH! Chili. She made our product. I made all of our marketing materials from our website to the bottle label to social media promotions.

I advised type designers on Vietnamese diacritics. When I didn’t have any gigs, I churned out Vietnamese typographic samples. I keep myself busy. I consider myself a hustler, but my wife thinks I have ADHD. I brushed her off at first, but I had been thinking about what she said. She might be right. I couldn’t shut down my brain to sleep until I exhausted my body and mind.

I haven’t been able to stay still. My state of mind has always been in constant elevation. In retrospect, it all started with my professional career working in the web industry. Being a web designer and developer, I have to constantly come up with new designs and keep up with the latest technologies. Then it spread over to my personal developments. I read to improve my knowledge. I blog to improve my writing. I ski, snowboard, and skate to improve my physical and mental health. I always feel the need to improve myself with whatever I am involved in. I don’t need to make tremendous improvements overnight. I practice my techniques and hone my skills one day at a time. As long as I am better today than yesterday, I am improving. I play the long-term game.

Maybe I am overdoing it, but I don’t think that’s ADHD. I think of it as a self investment.

Hóc xương

Hôm nọ đang ăn cơm với cá khô ngon lành thì bị hóc xương. Tuy nhai cá cũng rất kỹ lưỡng nhưng vẫn bị miếng xương nhỏ vướng vào cổ họng. May là nó không làm cho cổ khó chịu. Chỉ chừng nào nuốt xuống mới bị thốn thốn. Thử đủ mọi cách cũng không làm miếng xương xuống được. Thôi đành chịu vậy. Chừng nào nó xuống thì nó xuống.

Nghĩ lại tôi có quá nhiều điều may mắn, bị xui một chút cũng không sao. Vả lại trong cuộc sống có nhiều cái gai trong mắt không thể nào khuất được cũng đành phải chịu. Riết rồi cũng quen thôi. Quang trọng là đừng để những cái gai trong mắt đó ảnh hưởng đến tâm trí của mình. Khi đã nghĩ suốt được như thế thì tôi cảm thấy cuộc sống nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Tha thứ và buông thả những gì khiến mình phiền muộn. Dĩ nhiên đôi lúc cũng không thể nào kiềm chế được cảm xúc chính mình nhưng phải cố gắng.

Sau một tuần, tôi không còn để ý đến cái xương bị hóc nữa. Nó đã trôi đi hồi nào tôi cũng không hay biết. Điều này chứng tỏ rằng, mọi chuyện xui xẻo hay phiền phức rồi cũng sẽ qua. Ăn thua là lý trí và cách suy nghĩ của mình. Cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Hãy sống cho thật tốt.

Hên là xương cá nhỏ, chứ xương cá không thì không biết phải làm như thế nào. Lần sau ăn cá phải cẩn thận hơn nhiều hay chỉ ăn cá không xương.

Vợ tôi

Nghe nói “Phía sau thành công của một người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ”. Phía sau tôi luôn có cô cọp sẵn sàng nuốt sống. Nói đùa thôi chứ vợ tôi luôn là nguồn động lực của tôi.

Khi tôi bị phiền phức trong công việc và muốn nhảy qua việc mới nhưng thiếu tự tin. Công việc mới đòi hỏi tôi phải đảm nhiệm phần sau. Lúc đó, tôi chỉ chuyên về thiết kế phần trước. Phần sau tôi thua. Chẳng hạn như khi cất một căn nhà, tôi chỉ biết thiết kế sao cho đẹp, đơn giản, và tiện lợi cho người ở. Còn đổ bê tông, chạy điện, hay đặt ống nước thì tôi chẳng biết gì cả.

Vậy mà vợ thúc đẩy tôi nhận công việc mới. Để tôi giải tỏa căng thẳng trước khi bắt tay vào công việc mới, vợ lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Cancun. Mấy tháng đầu nhận việc, tôi vừa làm phần trước, vừa học phần sau bù đầu. Sau sáu tháng, tôi học được khá nhiều nên công việc cũng ổn định.

Khi đầu óc thoải mái một chút, tôi lại có ý định bước vào Cao học. Tôi bàn với vợ đây là cơ hội hiếm hoi vì chẳng phải tốn chi phí gì cả, chỉ tốn thời gian học. Vợ đồng ý và hỗ trợ cho việc tôi trở lại trường. Trong quá trình viết bài luận án, tôi lại bị áp lực. Vợ lại lên kế hoạch đi nghỉ mát một tuần ở Dominican Republic. Ban ngày ăn nhậu thoải mái, tắm biển phơi nắng, và đùa chơi với Đạo và Đán. Ban đêm tôi ngồi ở ban công nghe tiếng sóng biển và viết bài luận án cho đến gần sáng. Cuối cùng tôi đã hoàn tất dự án Vietnamese Typography và đạt được Bằng Thạc sĩ.

Những người giáo viên biết tôi trong nghề thiết kế trang mạng nên ngỏ ý muốn tôi dạy học. Trước đó mẫu giáo còn chưa dạy huống chi dạy đại học nên tôi cũng lưỡng lự. Tôi hỏi ý kiến vợ. Dĩ nhiên vợ tán thành nên đi dạy thử. Những ngày đầu đứng trước hai mươi mấy đứa học sinh đại học cũng run lắm nhưng rồi cũng quen. Thấy học trò đạt được kết quả tốt những gì tôi dạy, tôi cũng vui lòng. Dạy được ba học kỳ thì Xuân chào đời. Tôi không thể đi dạy về trễ để một mình vợ trông ba đứa con nên tôi nghỉ. Hứa hẹn khi tụi nhỏ lớn tôi sẽ trở lại dạy.

Rồi lần đầu đi trượt tuyết, vợ đăng ký lớp học cho Đạo, Đán, và Xuân. Vợ hỏi tôi học không, tôi lắc đầu vì ngán tiền. Tôi chỉ ngồi ở nhà trọ đọc sách. Lần sau đi trượt trở lại, vợ không thèm hỏi. Đăng ký lớp bắt tôi đi học. Tôi không muốn nhưng tiếc tiền nên đành phải học. Nào ngờ, lần đó đã mở một bước ngoặt mới cho tôi. Sau lần đó, cuối tuần nào tôi cũng đưa Đạo và Đán đi trượt tuyết tuy phải lái xe một tiếng rưỡi và trả gần $500 mỗi ngày cho ba cha con, chưa kể đi ăn sushi buổi tối sau khi trượt rã người.

Năm covid, chúng tôi cũng ngừng trượt tuyết. Sau covid, vợ chịu chơi mua cho cả gia đình thẻ trượt tuyết nguyên mùa đông. Nhờ đó mà tôi luyện tập nhiều hơn. Chẳng những trượt ski, tôi tập luôn snowboard. Quả thật là môn thể thao mùa đông quá tốn kém nên tôi phải tìm cách để trượt mà không cần phải chi. Đường lối duy nhất là làm cho họ. Ý định thử xin vào làm huấn luyện viên nhưng cũng e ngại vì tôi chỉ chơi môn này có vài năm. Tôi lại hỏi ý kiến vợ. Bà xã cũng đồng ý rằng tôi đủ khả năng để trượt trên mỗi địa hình và đủ kiến thức để dạy.

Thế là tôi nộp đơn xin việc và được nhận. Tôi phải làm ít nhất là 2 ngày một tuần. Với công việc chính, tôi chỉ còn lại ngày thứ Bảy và Chủ Nhật. Cuối tuần tôi phải đi làm thì phải nhờ vợ trông con. Được cái là cả gia đình có thể đi trượt trong lúc tôi dạy và mùa đông chỉ có 3 tháng. Mọi chuyện cũng suôn sẻ không trở ngại.

Nhờ có sự hỗ trợ, động viên, và thúc đẩy của vợ, tôi mới có được những trải nghiệm thú vị trong cuộc sống. Mỗi khi nghĩ đến thấy thương vợ vô cùng. Bạn bè vợ chọc rằng, “Lâu lâu ông xã của Dung thả ra một bài nịnh vợ”. Vợ mình, mình nịnh. Không nịnh vợ người khác thì đâu sao. Hơn nữa, tôi không e ngại vì những gì tôi viết là cảm xúc thật từ đáy lòng.